Lúc chia tay, nữ chính cũng không làm ra loại hành động đập vỡ đồ đạc, điều cô cảm thấy đau khổ nhất đó là cô không tỏ ra buồn bã, cô vẫn tươi cười chào mọi người, nghiêm túc học tập, cho đến ban đêm, cô ấy mới chậm rãi giải phóng bản thân, ngồi khóc ở một góc, nghĩ về quá khứ nước mắt cứ như vậy rơi xuống.
Lúc Bắc Bắc diễn cảnh này, đem bản thân mình nhập vào, cho nên cảm xúc mới đến nhanh như vậy.
Sau khi nghe cô nói xong, biên kịch và đạo diễn cùng nhìn nhau, không hẹn mà gật đầu "Không tồi, mọi người đều trở về chờ tin tức."
Bắc Bắc vừa đi ra, Trần Tĩnh đã đi đến "Sao rồi?"
"Ra ngoài rồi nói."
"Được."
Hai người đi ra bên ngoài, vừa lên xe Trần Tĩnh liền hỏi "Vừa rồi sắc mặt Trần Làm tại sao khó coi như vậy?"
Bắc Bắc nhếch môi, đem chuyện ở trong nói ra.
Sau khi TRần Tĩnh nghe xong, há to miệng nhìn Bắc Bắc, vẻ mặt kinh ngạc "Cho nên vừa rồi em đã áp đảo cô ta?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không phải, nếu như em diễn cảnh kia, chắc chắn sẽ không tốt như vậy."
Trần Tĩnh hiểu rõ, vỗ vai cô an ủi "Không có việc gì, đến lúc đó nghiên cứu thêm là tốt rồi."
"Vâng."
Hai người nói xong, rồi khởi động xe đưa Bắc Bắc về trường.
Vừa đến cổng trường, điện thoại của Bắc Bắc reo lên, vừa bắt máy một giọng nữ phát ra "Xin chào, là Đồng Bắc Bắc phải không?"
Bắc Bắc ngẩn ra, vội vàng trả lời "Xin hỏi là ai vậy ạ?"
Bên kia khẽ cười, nói "Tôi là biên kịch lúc nãy Dụ Viên, xin hỏi khi nào cô có thời gian, chúng ta nói chuyện một chút?"
38.
Editor 14thfebruary
Chắc cũng không có người nào lần đầu tiên gặp biên kịch ở nhà hàng.
Cách trang trí của nhà hàng này rất đẹp, Bắc Bắc nhín từ bên ngoài vào, nhà hàng này trang trí rất độc đáo, được làm hoàn toàn từ gỗ từ trong ra ngoài, vừa đi đến cửa có thể nghe dược âm thanh nhẹ nhàng từ trong truyền ra.
Bắc Bắc và Trần Tĩnh đi vào.
Tầng một là khu vực công cộng, không có gì cản trở, trên tường treo không ít tranh vẽ làm người xem hơi hoa mắt.
Bắc Bắc nói với nhân viên rồi đi lên tầng hai, Dụ Viên hẹn cô ở phía bên trong phòng bao.
Gõ cửa, nghe thấy âm thanh truyền ra, Bắc Bắc mới mở cửa đi vào, lúc nhìn thấy Dụ Viên, Bắc Bắc hơi mỉm cười, nói "Biên kịch, chào cô."
Dụ Viên cười khẽ, nhìn Bắc Bắc nói "Ngồi xuống đi."
"Vâng."
Sau khi ngồi xuống hai người đều không nói gì, Bắc Bắc giới thiệu Trần Tĩnh với Dụ Viên "Đây là người đại diện của tôi, Trần Tĩnh."
Dụ Viên gật đầu "Xin chào, tôi là Dụ Viên."
Trần Tĩnh hơi mỉm cười "Nghe danh đã lâụ"
Thật ra Dụ Viên cũng không để ý lắm đến hai người, trực tiếp đưa thực đơn đến, nói "Xin lỗi, đi rồi mới gọi điện cho cô, hai người cũng chưa có ăn cơm phải không, cùng nhau ăn một bữa, vừa nói chuyện thế nào?"
Bắc Bắc gật đầu, không từ chối "Được."
Cô ngước mắt nhìn Dụ Viên, nhẹ nhàng cười, tuổi tác Dụ Viên không lớn nhưng có thể nhìn ra là một người dày dạn kinh nghiệm, tất nhiên cái này không nói đến vẻ bề ngoài, mà đang nói đế dáng vẻ, rất là có kinh nghiệm.
Bắc Bắc suy nghĩ một chút chuyện về tác giả này, thu lại ánh mắt kinh ngạc của mình, cúi đầu nghiêm túc gọi món ăn.