Bắc Bắc mấp máy môi, nhìn về phía Chu Thịnh nói "Nhưng mà mấy người bạn của anh, em muốn gặp một lần " Cô cười lạnh "Ai bảo bọn họ giới thiệu bạn gái cho chồng của em."
Chu Thịnh đối với chuyện "bán đứng" bạn bè, một chút cũng không khách khí "Đúng vậy, vợ nói gì cũng đúng. Buổi tối chúng ta liền đi gặp."
Bắc Bắc nghẹn họng, nhìn Chu Thịnh, có chút bất đắc dĩ.
Cuối cùng buổi tối hai người cũng không đi gặp bạn bè của Chu Thịnh, vào buổi chiều, điện thoại của Bắc Bắc vang lên, cô kinh ngạc vài giây, mới nghe điện thoại.
Lúc sau, Chu Thịnh thấy vợ mình luôn dạ dạ vâng vâng......
Cúp điện thoại, Chu Thịnh hỏi cô "Có chuyện gì vậy."
Bắc Bắc mấp máy môi, nhíu mày nói "Mẹ em bảo em về nhà."
"Hả?" Chu Thịnh giật mình, thấp giọng hỏi "Có nói chuyện đóng phim cho mẹ biết chưa?"
Nghe vậy, Bắc Bắc ngước mắt, trong lòng không giải thích nhìn Chu Thịnh "Chu Thịnh."
"Sao vậy?" Chu Thịnh xoa xoa tóc cô, lo lắng "Em nói đi."
Bắc Bắc nhíu mày tự hỏi, cũng không biết nên nói như thế nào, cô đi đóng phim lâu như vậy, người ở Đồng gia cũng chưa liên lạc với mình, bây giờ đột nhiên liên lạc, Bắc Bắc cũng không biết bọn họ bảo cô về nhà để làm gì.
Nghĩ rồi, Bắc Bắc lắc đầu "Không có gì, lát nữa muốn anh đưa em về nhà."
Chu Thịnh bật cười, dịu dàng an ủi cô "Chắc chắn rồi."
31.
Edit 14thfebruary
Vị trí nhà của Đồng gia, cách xa trung tâm thành phố. Nó nằm ở phía bên kia của khu biệt thự, cũng xem như là một tiểu khu xa hoa.
Lúc trước Bắc Bắc sống ở đây, nên đối với chỗ này vô cùng quen thuộc, lâu rồi chưa về nhà, cô cảm thấy có chút xa lạ.
Liếc nhìn Chu Thịnh một cái, Chu Thịnh khẽ ho, "Xuống xe thôi."
"Dạ." Bắc Bắc ngước mắt, nhìn biệt thự trước mặt, khẽ cười.
Tuy không biết mẹ Đồng kêu cô về làm gì, nhưng Bắc Bắc vẫn cảm thấy không phải chuyện tốt đẹp gì.
Vừa đi vào, một dì giúp việc ở trong nhà ra đón "Cô chủ nhỏ"
Bắc Bắc bật cười, cong môi "Dì đã lâu không gặp."
"Tại sao lâu như vậy không về nhà." Dì giúp việc nắm tay Bắc Bắc, có chút buồn.
Bắc Bắc gật gật đầu, vỗ vỗ tay bà nói, "Dạo này ở trường học rất nhiều, không có thời gian để về nhà."
Dì giúp việc ừ một tiếng, nhìn về phía Chu Thịnh "Cậu chủ nhỏ"
Chu Thịnh hơi gật đầu, đối với cách xưng hô này cũng không có phản ứng, nhưng Bắc Bắc nghe thấy ba chữ "cậu chủ nhỏ", nhịn không được cười ra tiếng.
"Cười cái gì?"
Bắc Bắc ngậm miệng, lắc đầu "Không có gì."
Cậu chủ "nhỏ"
Cứ nghĩ đến là cô cảm thấy mắc cười.
Bà nhìn hai người nói "Mau vào thôi, mọi người đều đang ở phòng khách."
Bắc Bắc chớp mắt "Ai cơ?"
"Tất cả mọi người."
"Vâng."
Bắc Bắc và Chu Thịnh đi vào, vừa đi vào trong phòng khách, mọi người đang ngồi trên sô pha đều quay người nhìn lại, chỉ là ánh mắt không nhìn Bắc Bắc, mà là người đàn ông bên cạnh cô.
Ba Đồng nhìn Chu Thịnh, gương mặt tươi cười vội vàng đứng dậy chào đón "Chu tổng đến đây, lại đây ngồi."
Chu Thịnh cười cười "Ừ."
Lúc này ba Đồng mới chuyển ánh mắt, nhìn Bắc Bắc "Bắc Bắc về rồi à."
Bắc Bắc nhướng mày, nhìn về phía mẹ Đồng "Không phải các người nói con mang Chu Thịnh đến à?"