⬅ Trước Tiếp ➡
Hai mắt Chu Thịnh sáng lên, còn chưa kịp vui mừng, đã nghe Bắc Bắc nói tiếp "Anh ăn sầu riêng đi, chuyện này coi như qua, anh thấy như thế nào?"
Chu Thịnh "......." Đúng là không có gì tốt, nói anh ăn sầu riêng, không bằng bảo anh quỳ còn tốt hơn.
Nhưng đối diện ánh mắt của Bắc Bắc, Chu Thịnh liền gật đầu "Được, anh ăn."
Trước mặt Bắc Bắc, Chu Thịnh thật hơi xấu hổ đi đến lấy một miếng sầu riêng trên bàn, chuẩn bị ăn vào, Bắc Bắc nhìn thấy, vẫn luôn nhịn cười "Khó ăn vậy sao?"
Chu Thịnh còn chưa đụng đến, liền lắc lắc đầu "Không phải, không thích mùi này."
Bắc Bắc gật gật đầu "Mẹ của anh rất thích, không phải anh cũng nên thử sao?"
Chu Thịnh nghẹn họng, đối với kết luận không đâu vào đâu của Bắc Bắc có chút bắt đắc dĩ "Không cần thiết phải không?"
Bắc Bắc hừ một tiếng, lấy một miếng trên bàn nhìn Chu Thịnh ý bảo "Em chỉ có thể giúp anh một múi."
Chu Thịnh nhìn chằm chằm cô vài lần, bất đắc dĩ gật đầu "Cảm ơn vợ."
Bắc Bắc "Không có gì."
Cô chỉ chỉ sầu riêng trên bàn nói "Nhanh ăn đi, đừng lãng phí, còn rất nhiềụ"
Chu Thịnh "......"
Ăn sầu riêng anh làm như sắp chết, vẻ mặt hoàn toàn ghét bỏ, về phần sầu riêng, anh ăn vào liền nuốt xuống, Chu Thịnh hoàn toàn không cảm nhận, hương vị sầu riêng là như thế nào.
Trước mặt Bắc Bắc, Chu Thịnh nói được làm được, cho dù không thích, cũng ăn không ít, cuối cùng, Bắc Bắc mềm lòng, nhìn không được nói anh dừng lại.
"Đừng ăn nữa."
Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh, xoa xoa ấn đường nói "Chu Thịnh, anh không biết từ chối em sao?"
Chu Thịnh cười, nhìn Bắc Bắc "Ừ, yêu cầu của vợ anh không từ chối được."
Bắc Bắc nghẹn họng, trừng mắt nhìn anh một cái "Ngu ngốc." Cô duỗi tay chỉ chỉ "Anh đi đánh răng đi, có phải rất khó chịu không?"
Chu Thịnh gật đầu, cũng không bác bỏ, vội vàng chạy về phòng, đánh răng vài lần, lúc sau còn rót cho mình mấy ly nước, lúc này mới thấy đỡ hơn.
Lúc anh đi ra, Bắc Bắc đã dọn dẹp phòng khách, đem tất cả cửa sổ mở ra, để mùi sầu riêng ở trong phòng bay đi.
Đối những phần sầu riêng còn lại, Bắc Bắc cũng không muốn giữ lại.
Cô thì không thích, Chu Thịnh càng ghét hơn, cô trực tiếp bỏ vào túi rác, đặt trước cửa, để buổi tối đi vứt.
"Có khỏe không?"
Chu Thịnh gật đầu, rũ mắt nhìn cô "Thật sự không cần anh quỳ sầu riêng sao?"
Bắc Bắc bật cười, cong cong môi "Chẳng lẽ anh muốn quỳ?"
Chu Thịnh lập tức lắc đầu, đương nhiên là không muốn quỳ, anh là lo lắng Bắc Bắc còn tức giận.
"Vậy em.... còn tức giận không?" anh hỏi rất cẩn thận, sợ Bắc Bắc không vui, lại bắt anh ăn sầu riêng.
Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh, nghiêm túc hỏi "Chu Thịnh, những người bạn gái trước đó, là anh muốn tìm sao?"
"Tất nhiên không phải " Chuyện này Chu Thịnh rất rõ ràng, đó là do đám bạn tìm, dù sao anh vẫn luôn xuất hiện một mình, cho nên tùy ý những người đó lảng vảng bên cạnh.
Nhưng có trời mới biết, Chu Thịnh đối với những người bạn gái đó, tên là gì cũng không nhớ.
Bắc Bắc bật cười, nghe giọng nói chắc chắn của anh ừ một tiếng "Không phải là tốt."
Cô cụp mắt, dịu dàng nói "Em không có tức giận."
"Thật sao?"
"Ừ."

⬅ Trước Tiếp ➡