⬅ Trước Tiếp ➡
Ở nhà làm cơm chờ chồng về rốt cuộc bị đυ. trong phòng tắm đến sắp ngất xỉu / An Dã biết đau lòng rồi
Ở nhà dù sao cũng rất chán, Lam Tư lại không được phép ra bên ngoài, quanh đi quẩn lại thật chẳng có việc gì để làm.
Cậu nằm nhoài trên chiếc sofa lớn, rảnh rỗi xem chương trình tivi một lúc lâu, gần xế chiều quyết định cùng tiểu Ngư bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh trong nhà.
Cậu vốn dĩ rất đảm đang, trừ phương diện tình ái ra thì mọi khía cạnh mà một song tính nhân cần có để trở thành người vợ đảm đang Lam Tư đều hội tụ đủ, nếu không khiêm tốn mà nói thì quả thực cậu rất giỏi giang.
Tiểu Ngư là người máy nhưng đặc biệt lắm mồm, nó gần như chỉ cần nhìn thấy cậu sẽ bắt đầu luyên thuyên không ngừng nghỉ, đem đủ chuyện trên trời dưới đất mà nó biết cùng cậu trao đổi.
Có lẽ vì bình thường An Dã quá lạnh nhạt, trên người lại mang khí tức khó gần nghiêm túc, khả năng rất lớn là không thích cùng nó nói chuyện. Thế nên Lam Tư mới đến nhưng đặc biệt xinh đẹp lại vừa nhu thuận, khiến nó dĩ nhiên là yêu thích, còn hận không thể dính cậu mà làm phiền cả ngày.
Lam Tư cũng không khó chịu vì vấn đề này, cậu từ nhỏ đã luôn có tấm lòng sẵn sàng yêu thích những người có thái độ tốt đẹp đối với mình.
“ Tiểu thiếu gia, cậu xem cậu xem, tôi đã lau sạch rồi này.” âm thanh máy móc lại vang lên, tiểu Ngư dường như làm việc gì cũng muốn cùng cậu báo cáo.
Tiểu song nhi còn chăm chú phân loại quần áo vào trong những túi giặt, nghe người máy gọi cũng quay đầu lại nhìn, dù gặp nhau mới vài giờ đồng hồ nhưng cậu đã bắt đầu quen với sự ồn ào này của tiểu Ngư.
“ Ừ, sạch lắm.”
Đôi mắt trong suốt của người máy đảo một vòng quanh nhà, thận trọng đánh giá một chút lại báo cáo :“ Tiểu thiếu gia, làm nốt cái này là xong hết việc nhà rồi.”
Lam Tư gật gật đầu đáp một tiếng, đem chiếc quần cuối cùng bỏ vào máy sau đó thoải mái đứng dậy.
“ Mấy giờ rồi ?”
“ Đã hơn bốn giờ ạ.” bánh xe dưới chân tiểu Ngư chạy rè rè, không nhanh không chậm tiến đến phía bên cạnh Lam Tư. “ Bình thường ông chủ đều về lúc bảy giờ, nhưng hôm nay sẽ đặc biệt sớm hơn.”
Lam Tư rũ mắt nhìn bàn chân trần trắng nõn của mình dưới sàn nhà, trong đầu không biết nghĩ tới điều gì, cong cong khoé môi lại nhàn nhạt hỏi :“ Bình thường là cậu nấu cơm sao ?”
Tiểu Ngư lắc lắc đầu, thành thành thật thật đáp :“ Không phải tôi, là tiểu Đậu sẽ phụ trách bữa sáng và bữa tối cho ông chủ, nhưng cả tuần nay không có y, tôi đều giúp ông chủ gọi đồ ăn bên ngoài.”
Lam Tư đã rõ ràng mọi thứ, bẹp miệng suy nghĩ một lúc, sau đó phất tay cười cười với tiểu Ngư :“ Vậy bây giờ tôi đi nấu cơm.”
Tiểu song nhi không biết làm việc nặng nhọc, thế nhưng cũng không muốn trở thành một kẻ vô dụng, cậu lại đặc biệt tự tin vào khả năng nấu nướng của mình, có phải hay không An Dã nếu thích thức ăn mà cậu nấu, sẽ đối xử với cậu dịu dàng hơn ?
Bị suy nghĩ nhất thời của chính mình hù doạ, Lam Tư không khỏi tự cuời nhạo trong lòng.
Anh ấy ưu tú như vậy, sẽ không cần đối tốt với một tiểu song nhi phiền phức mà anh vốn dĩ chẳng yêu thương.
Đem theo tâm tình phức tạp, Lam Tư nhanh chóng cũng nấu xong bữa tối thơm ngon làm người ta phải chảy nước miếng.
Tiểu Ngư vốn dĩ không được lập trình để nấu ăn, giờ phút này chỉ có thể đứng bên cạnh phụ cậu những việc làm vặt vãnh. Đến khi được cậu phân phó bưng từng dĩa nóng hổi thật ngon ra bên ngoài bàn ăn thì lại bắt đầu không ngừng trầm trồ.
“ Tiểu thiếu gia giỏi quá, ông chủ sẽ rất thích.” con mắt nửa xanh nửa trắng của người máy đảo đều tỏ ra thích thú, cái nơ phía trên đỉnh đầu cũng kích động chuyển màu.
Lam Tư cũng rất vui vẻ, trong tất cả mọi thứ thì việc cậu giỏi nhất là nấu nướng, vừa là sở thích cũng vừa là năng khiếu bẩm sinh. Hôm nay vì ông xã nhà mình mà xuống bếp một phen, tiểu song tính nhân không khỏi đặt thêm nhiều chút tâm tư.
Không biết An Dã có thích món ăn của cậu hay không, không biết khẩu vị của anh ấy như thế nào, có phù hợp với cách nêm nếm của cậu hay chưa ?
Mang theo một bụng đầy những câu hỏi, Lam Tư ngồi trên bàn ăn vui vẻ đến hai má cũng ửng hồng, cứ vài phút lại nhìn về phía đồng hồ, thật mong đợi trượng phu của mình tan tầm..
Dù sao tối qua cũng đã cùng anh ấy lăn giường, thế nhưng nghĩ đến một lát nữa lại gặp nhau, Lam Tư không khỏi có chút xấu hổ.
Nhìn quần áo trên người mình ít nhiều đã bám mùi thức ăn, Lam Tư nhíu nhíu đôi lông mày thanh tú, bẹp miệng một cái rồi đứng dậy chạy nhanh về phòng, cậu muốn tắm rửa một chút.
Tiểu Ngư đã lên tầng sạc pin, vì thế lúc An Dã về đến nhà không có ai ra tiếp đón.
Trên người vẫn là tây trang nghiêm túc thanh lãnh, An Dã vốn dĩ không thích nhiều lời, bộ dáng cấm dục đoan chính.
Sau khi tháo giày, anh không nán lại phòng khách hay lần mò vào nhà bếp để quản chuyện ăn uống, lần này trực tiếp vào thẳng phòng ngủ của mình.
Anh biết hôm nay không còn giống mọi khi, hôm nay có một người đang chờ anh ở nhà.
An Dã nhìn sơ đã biết Lam Tư hiện tại ở đâu, vì vậy rất nhanh đã đóng xong cửa phòng. Anh vừa định chuẩn bị một chút rồi rời đi, bởi hôm nay anh cùng người kia có một cuộc hẹn.
Thế nhưng chẳng hiểu là vì sao, An Dã lại bị âm thanh tí tách nho nhỏ bên trong thu hút, đến mức chân cũng nhấc lên không nổi.
Anh nhìn văn kiện trong tay mình, hai mắt vốn dĩ kiên định sắc bén lại hơi dịu xuống, chẳng biết vì sao lại dứt khoát xoay người, ném văn kiện lên bàn gỗ, từng bước đi về phía phòng tắm trong suốt còn đang róc rách tiếng nước chảy.
Yết hầu không kiềm được lại trượt lên trượt xuống, ánh mắt anh phủ lên một tầng tối màu, tay đem caravat trên cổ tháo ra, từng khớp xương thon dài rõ ràng lại chầm chậm mang theo du͙© vọиɠ khó nói.
Anh cởi xong áo khoác cùng quần tây, cuối cùng là áo sơ mi vứt vào giỏ đồ để ngay trước cửa, sau đó mới hài lòng mở cửa phòng tắm.
Lam Tư chỉ định rửa ráy một chút mà thôi, thế nhưng cậu vốn thích sạch sẽ, vậy nên vẫn là lâu hơn dự tính.
Cơ thể non mịn trắng nõn đứng dưới làn nước trắng xoá, cái eo thon nhỏ đối nghịch với gò mông căng mẩy trông thật là dâʍ đãиɠ, từng giọt nước lăn tăn chơi đùa trên đường cong cơ thể thật mềm thật nuột nà, sau đó biến mất dưới chân cậu. Lam Tư không chú ý đến tiếng động phía bên ngoài, đến khi ngồi xổm xuống dưới sàn dùng vòi nước chuẩn bị tách mở hai chân rửa vào hoa huyệt thì giật mình vì cửa phòng đột nhiên bật mở.
Từng lỗ chân lông trên người tiểu mỹ nhân như tê rần rần, một màu đỏ hồng phủ lấy cơ thể cậu, hai má nóng hổi ngượng ngùng nhìn về phía nam nhân cao lớn đang đứng cách mình không xa.
Chồng cậu đã về rồi.
Đã vậy, đã vậy còn ngang nhiên xông vào phòng tắm của cậu, ngay lúc.. ngay lúc Lam Tư làm ra hành động đầy xấu hổ này.
An Dã nhướng mày nhìn vợ yêu còn đang trợn tròn mắt đầy hốt hoảng cùng thẹn thùng, đột nhiên cảm thấy Lam Tư càng lúc càng khả ái.
Nhìn cơ thể hồng lựng của cậu cũng đủ biết, có lẽ là đang ngại ngùng vì bị bắt gặp rửa bộ phận riêng tư đi.
Cố kiềm nén sự xấu hổ, Lam Tư khó khăn mở miệng nói :“ Anh, anh đã về.”
An Dã gật đầu với cậu nhưng anh không trả lời, hai mắt càng tối hơn, nhìn chằm chặp l*и nhỏ đỏ bừng của vợ yêu đang ẩn hiện sau hai chân thon dài trắng nõn vì ngồi xổm mà hoàn toàn lộ ra cho anh dễ dàng thị gian nơi tư mật.
Dường như nhận ra tầm mắt của anh, Lam Tư cuống quýt đứng dậy, hai chân khép chặt muốn che đi cái bướm xinh đẹp đáng yêu của mình.
Anh lại nuốt nước miếng, đầu ngón tay ấn một phát đóng lại cửa phòng, bước chân nhanh chóng đến chỗ tiểu nhân nhi xấu hổ đến mặt mũi cũng nhỏ ra máu, Lam Tư giật mình làm rơi vòi nước trong tay, luống cuống muốn khom người xuống nhặt lên thì cảm nhận được bàn tay to lớn của nam nhân đã chạm vào hai cánh mông mềm của mình, cậu run rẩy kẹp chặt đùi lớn, không hiểu sao lại cố gắng không để An Dã chạm vào bướm nộn bên dưới.
Mặc dù động tác của cậu rất khẽ, nhưng cũng đủ để An Dã phải nhướng mày.
“ Em kẹp cái gì mà kẹp ?” An Dã thô lỗ vỗ lên mông cậu một cái thật kêu, làm đồi thịt nảy nảy như thạch rau câu ngon miệng. Kề sát vào người cậu, bàn tay hung hăn chen vào giữa hai đùi non mịn, sờ vào cái l*и múp rụp ngập nước. “ Tôi chẳng những đã xem qua mà còn đã liếʍ nó, bây giờ nếu muốn liền có thể đè em ra mà ăn toàn bộ cái l*и nhỏ này, em giấu được chắc ?”
Tâm tình anh hiện tại có chút buồn cười vì phản ứng này của vật nhỏ. Rõ ràng chỉ là sờ sờ một chút thôi, chẳng phải tối qua việc gì cần làm cũng đã làm hết rồi sao, bây giờ mới sợ hãi có phải là muộn quá rồi không ?
Lam Tư cắn môi không dám lên tiếng nữa, chỉ là tay cầm vòi nước cứ rung đến lợi hại.
An Dã đương nhiên nhìn thấy một màn thất thố này của vợ nhỏ, anh rất nhanh đã cướp lấy đồ vật trong tay cậu đem về chỗ cũ, sau đó ôm lấy eo của Lam Tư cùng nhau đứng dưới vòi nước mát lạnh.
Bàn tay tinh tế vuốt ve cái hông nhẵn nhụi trơn mềm, lại ra sức niết hai cái mông nộn thịt, xúc cảm trong lòng bàn tay vô cùng tốt khiến nam nhân hừ hừ mấy tiếng thoả mãn. Anh vẫn còn mặc boxer, nhưng hiện tại ©ôи ŧɧịt̠ lớn bên trong đã dần dần ngẩng đầu, thèm thuồng tìm đến cái lỗ chật khít nóng hổi thật mềm mà tối qua nó thao lộng.
An Dã dứt khoát cởϊ qυầи ném sang một bên.
“ A.. đừng như vậy, còn chưa.. còn chưa có ăn cơm.” Lam Tư xấu hổ nhắm chặt mắt, nước không ngừng xối xuống trên đầu vai cậu. Cảm giác bị An Dã sờ quả thực quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ, bên dưới âʍ ɦộ có lẽ đã tích đầy nước da^ʍ rồi.
An Dã vỗ bành bạch lên cặp đào tròn trịa của vợ nhỏ, cười nhạo nói :“ Bây giờ em còn tâm tình đó sao, tôi lại nghĩ lỗ nhỏ bên dưới của em mới đang cần được đút no nha.”
Đầu nhỏ của cậu lắc nguầy nguậy, muốn từ chối nhưng lời chưa kịp ra đã nuốt ngược vào trong, cổ họng ưm a vài tiếng ngắt quãng vì ngón tay trơn nhẵn của nam nhân đã chạm đến nhục huyệt phấn hồng.
“ Ân.. anh.. nhẹ, nhẹ một chút..”
“ Sao lại non tới như vậy, thật muốn sờ em cả ngày.” vừa nói anh lại càng mạnh tay bóp nhéo hai mép thịt mập mạp.
An Dã quanh năm cầm bút, ngón tay tuy không sần sùi gây kɧoáı ©ảʍ cực mạnh nhưng vẫn làm Lam Tư thực sự thẹn thùng, đó chính là cảm giác phần tử tinh anh của xã hội đã vứt bỏ vẻ ngoài cấm dục mà lộ rõ tính dục tràn trề cường hãn.
“ Ưʍ..a... nhột quá.. đừng sờ mà.”
Ngón tay vẽ vòng bên ngoài âʍ ɦộ nho nhỏ, xấu xa còn cố tình ấn vào lớp thịt đầy đặn non nớt, làm âm thần cùng âm đế đỏ bừng bên trong bị đè nén phải lồi ra bên ngoài, khi anh ngừng ấn thì nó lại rụt vào bên trong.
An Dã trầm thấp cười, lại trêu chọc nói :“ Nứиɠ tới hộŧ ɭε cũng sưng lên mà còn mạnh miệng.”
Hai chân tiểu mỹ nhân bị ép phải dang rộng, An Dã cũng vươn tay tắt đi vòi nước đang còn chảy. Anh ôm lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại của Lam Tư, vây cậu trong thân thể cường tráng đầy những thớ cơ căng chặt nóng hổi. Một tay cố định chiếc eo mảnh khảnh tưởng chừng có thể dùng chút lực mà bẻ gãy, tay còn lại vẫn tiếp tục trêu chọc nơi tư mật mẫn cảm thẹn thùng.
Ngón tay hơi tách mở thịt môi múp rụp đầy đặn, An Dã dùng ngón giữa vói vào bên trong bắt lấy hộŧ ɭε mập mạp no đủ mà lôi kéo đùa bỡn. Hộŧ ɭε sưng đỏ cứng rắn bị anh nhào nặn xoa bóp không thương tiếc, tàn nhẫn kéo ra lại buông tay làm nó thụt mạnh vào, lỗ l*и kích động vì kɧoáı ©ảʍ và đau đớn mà mãnh liệt phun nước, còn chưa chạm đến bên trong mà dâʍ ŧᏂủy̠ đã chảy ra ướt đẫm l*и nhỏ cùng hai bắp đùi trắng mịn.
“ Aaaaa.. đau quá.. hộŧ ɭε nhỏ đau quá..thật khó chịu..a.. ”
“ Anh.. nhẹ chút.. a...a.. ”
Rõ ràng cảm nhận được lo lắng cùng kinh hãi của người trong lòng, An Dã cho rằng mình đã hơi quá đà, hôn hôn lên má cậu, trấn an nói :“ Không sao, một chút sẽ sướиɠ ngay thôi, em không cần sợ.”
Nam nhân niết niết hồi lâu ra một tay toàn là nước da^ʍ, không nhịn được lột ra hai mảnh âm thần đỏ bừng, cong tay vói vào lỗ thịt bắt đầu cào móc bên trong. Cái bướm gắt gao cắn chặt thứ đang xâm nhập, tường thịt vừa nóng vừa mịn mυ"ŧ lấy ngón tay An Dã không buông như hàng trăm cái miệng nhỏ đói khát muốn xâu xé con mồi. Nam nhân càng xoa nhắn càng yêu thích cái l*и da^ʍ tiện của tiểu song nhi nhà mình, thế nhưng miệng tiện lại kích động muốn mắng.
“ Con mẹ nó da^ʍ như vậy, vừa đút vào thì em đã cắn như thể đói khát lắm.”
Anh bóp mạnh hộŧ ɭε mập mạp như trái nho mọng nước làm Lam Tư đau đến mắt cũng sắp nổ đom đóm. Cậu run rẩy đứng cũng không vững, chỉ có thể bất lực để nam nhân ôm mình hung hăn đâm thọc chơi đùa cái bướm mẫn cảm, miệng nhỏ không ngừng rêи ɾỉ cầu hoan.
“ L*и nộn mềm tới như vậy, thật muốn một ngụm ăn vào mà.”
An Dã nghe cậu rên đến ©ôи ŧɧịt̠ lớn cũng nứиɠ không chịu nổi, hai ngón tay vạch thịt l*и cậu ra lồ lộ trong không khí, cào móc bên trong thịt non mịn màng, lại ác ý cắm vào rút ra mấy ngón tay thon dài, cắm đến Lam Tư ướt sũng nhễ nhại đọng dưới sàn một vũng toàn là nước l*и sền sệt.
“Có phải tôi đυ. em chưa đủ ? Da^ʍ đến thế này có phải đã sớm nứиɠ l*и bị người ta hãʍ Ꮒϊếp không hả ?”
Lam Tư mềm nhũn trong ngực mặc kệ mọi lời lẽ thô tục của nam nhân mà sảng khoái thở dốc, cậu biết đó chỉ là tình thú hoặc là sự xấu tính trong lúc làʍ t̠ìиɦ của An Dã, bởi bình thường anh luôn là một người ổn trọng kiệm lời, là một tinh anh trong những tinh anh của xã hội. Cơ thể thuần khiết non nớt của cậu đêm hôm qua rõ ràng do chính anh khai bao, là lần đầu tiên của Lam Tư là với ông xã hợp pháp của mình, biết rằng anh chỉ miệng tiện nói ra lời hạ lưu để tăng thêm kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhưng tiểu song nhi không kiềm được tủi thân mất mát, cậu không có bị hãʍ Ꮒϊếp, chuyện dơ bẩn như vậy khiến cậu thực sợ hãi.
Song tính nhân vừa bị phá trinh còn trong giai đoạn mẫn cảm, không được trượng phu an ủi lại còn bị ức hϊếp quá độ. Cơm tối cố tình chuẩn bị để lấy lòng cũng không được chú ý tới, hiện tại bị đè ra làʍ t̠ìиɦ lại còn ác ý vũ nhục. Lam Tư có cố gắng không để tâm tới mức nào thì sau cùng vẫn là không chịu nổi.
Cậu thương tâm đến đỏ mắt, kɧoáı ©ảʍ bên dưới khiến cậu thở sắp không nổi nữa, giọng nói nức nở mang theo nghẹn ngào vô cùng đáng thương.
“ Không có.. em không có bị.. không có bị người ta cưỡиɠ ɠiαи..”
An Dã còn đang hôn lên cần cổ trắng ngần non mềm của cậu, đầu lưỡi di di khắp vùng da nhạy cảm mà mυ"ŧ ra vô số vết ngân đỏ hồng, anh không nghĩ một chút lời hạ lưu đó vậy mà bị vợ yêu quan tâm để trong lòng.
Nhưng anh cũng không có tâm tình mà giải thích, ngu ngốc không hiểu thì cứ mặc cho em ấy như vậy đi, thật là nhàm chán.
Anh đem cậu áp lên vách tường sáng bóng, bẻ ra cánh mông kiều nộn. Hai tay bắt lấy hai cái vυ" tròn nhỏ no đủ ra sức nhào nặn, bóp lên bóp xuống làm Lam Tư rên rĩ vì sảng khoái, đầṳ ѵú cũng trồi lên cứng rắn. An Dã kẹp hai nhũ thịt đỏ bừng sưng to, hết ấn vào lại kéo ra, hận không thể chơi nát cái vυ" da^ʍ này của vợ yêu.
Côи ŧɧịt̠ lớn nóng bừng cọ vào mép l*и chảy nước, nhưng rất lâu cũng không có đυ. vào làm Lam Tư vừa vội vừa thẹn thùng. Đồ vật thô to kề sát cái bướm da^ʍ làm cậu hoàn toàn cảm nhận được nhiệt độ kinh người của nó, ham muốn được lấp đầy càng tăng cao, càng mong chờ An Dã đem cậu ȶᏂασ lạn, ȶᏂασ đến sung sướиɠ không thôi.
Lỗ l*и vì áp sát với ©ôи ŧɧịt̠ lớn mà vô cùng kích động, nó không ngừng rục rịch nhúc nhích, hết co rút lại trồi ra muốn ăn vào cái thứ gân guốc kia, dịch thể chảy ra như vòi nước bị hỏng, xối lên thân ©ôи ŧɧịt̠ An Dã một đống nhễ nhại toàn là nước l*и dinh dính nhớp nháp.
Nam nhân chơi chán cái vυ" mới xoay đầu tiểu song nhi muốn hôn môn, bên dưới ban đầu định tách hai cánh mông của vợ yêu ra mà hung hăn mài l*и, mài đến cái bướm đỏ bừng sưng tấy không chịu nổi bắn đầy nướ© ŧıểυ. Thế nhưng bây giờ ©ôи ŧɧịt̠ lớn rất muốn ȶᏂασ vào cái l*и, anh rốt cuộc nhẫn không được phải kéo ra thịt huyệt tàn nhẫn mà đυ. vào.
“ Aa.. a.. l–lớn quá.. ”
Lam Tư sướиɠ đến nghẹn ngào trong cổ họng, nước miếng chảy ra khỏi khoé miệng bị nam nhân liếʍ sạch, gắt gao bị An Dã ôm chặt hôn môi đến sắp tắt thở. Cái vυ" lần nữa bị bắt lại nhào nặn, xoa đến không còn hình dạng.
“ Aa.. a.. thiếu gia.. nhẹ thôi.. ư.. a.. không chịu nổi, mạnh quá.. aaa.. ”
Côи ŧɧịt̠ lớn ra sức đυ. mãnh liệt, đυ. đến hai cánh mông phì nộn đỏ bừng, âm thanh bạch bạch vang lên không ngớt, càng ngày càng nhanh càng lớn hơn nữa. Đầu khấc to như quả trứng gà, ra sức nghiền ép thịt mềm bên trong, muốn hung hăn đυ. vào tử ©υиɠ nhỏ bé yếu ớt. Lam Tư càng bị đυ. càng mẫn cảm hơn, thịt l*и co rút kịch liệt muốn đem ©ôи ŧɧịt̠ của ông xã mυ"ŧ mát nhiệt tình, xoắn chặt lại nóng hổi làm nam nhân sắp điên lên vì kɧoáı ©ảʍ.
“ TᏂασ mẹ, sao lại bót tới như vậy, rõ ràng tối qua đυ. em khép chân cũng không nổi, mà bây giờ chặt đến muốn cắn đứt tôi hay sao hả ?”
“ Thiếu gia.. aa..”
“ Lại còn kêu thiếu gia ? Nói, ©ôи ŧɧịt̠ lớn đυ. em có sướиɠ hay không hả ?” An Dã không biết vì sao bản thân lại có chấp niệm với việc xưng hô của tiểu nhân nhi này tới như vậy nữa.
Thấy vợ nhỏ không làm theo lời mình, nam nhân ác ý rút ra khỏi lỗ l*и, dọa Lam Tư rưng rưng nước mắt.
Dù xấu hổ muốn chết đi, nhưng cậu  vẫn thút thít nghẹn ngào rên :“ Côи ŧɧịt̠ lớn.. đυ. sướиɠ.. ”
Nam nhân hài lòng với biểu hiện của cậu, cái hông khoẻ khoắn tiếp tục nắc mạnh vào lỗ l*и bót chặt.
Riêng cậu sướиɠ đến đầu ngón chân cũng muốn co lại, hai đùi run lẩy bẩy không trụ nổi, mơ hồ chống tay lên vách tường cảm nhận từng cú thúc hoang dại của trượng phu nhà mình.
An Dã càng nắc càng hăng, hận không thể đυ. cái l*и non này đến chín rục. Quá non nớt, quá mềm mại, tại sao vợ yêu nhà anh cái bướm lại đẹp mắt lại da^ʍ tới như vậy, anh chỉ nhìn một chút mà ©ôи ŧɧịt̠ đã ngẩng đầu muốn vặn mở chân cậu rồi đυ. vào, đυ. đến Lam Tư chỉ còn biết rêи ɾỉ mà thôi.
Lam Tư bị làm đến sắp ngất đi, rưng rưng nước mắt được An Dã tắm rửa sạch sẽ rồi bế vào phòng ngủ. Nam nhân đứng bên giường mặc vào tây trang thẳng thớm chuẩn bị rời đi, ánh mắt âm trầm lại không nhịn được ngắm nhìn tiểu song nhi đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trên giường, hai tay hai chân ôm chặt chăn mềm chốc chốc lại cọ cọ, mặt mũi đỏ hồng ướt sũng nước, như bị ức hϊếp quá độ mà ra, trên người thì toàn là vết tích da^ʍ mỹ.
Anh hừ lạnh trong lòng, muốn tiến đến lấy văn kiện trên bàn, lại nghe vật nhỏ trên giường nghẹn ngào khóc.
“ Em không có.. hức.. không có bị người ta cưỡиɠ ɠiαи mà.. huhu.. ”
An Dã sững người xoay lại nhìn một chút, hai mắt thất thần nhìn vợ yêu rõ ràng là mơ màng ngủ nhưng lại nỉ non đến đáng thương như vậy. Đột nhiên trong lòng anh nảy sinh một cảm giác áy náy cùng xót xa khó nói, một cảm giác mà từ trước đến nay anh chưa từng vì ai mà như vậy.
Chẳng lẽ đây chính là đau lòng hay sao ?
# Mn quan tâm bỏ lại một vote để mình chăm ra chương nhé❤
⬅ Trước Tiếp ➡