⬅ Trước Tiếp ➡
3–Tỉnh dậy phát hiện l*и bị đυ. sưng/ nhớ ông xã tự mình thủ da^ʍ
Khi tiểu song nhi tỉnh dậy đã là quá trưa của ngày hôm sau.
Ánh sáng len qua cửa sổ, xuyên vào hàng mi đen mượt làm phủ xuống gò má non mịn một màu vàng nhạt. Lam Tư rục rịch trong chăn, mấy sợi tóc loà xoà xoã tung trên trán, cả cơ thể trắng ngần như toả ra hơi thở thanh xuân mê người, hệt như một tiểu thiên sứ xinh đẹp khả ái.
Không khí trong phòng ấm áp thanh sạch, Lam Tư trần trụi quấn chăn vùi người làm ổ, giống một con thỏ nhỏ vừa ngoan vừa mềm.
Lông mi xinh xắn khẽ chớp, tiểu nhân nhi mơ ngủ từ từ mở mắt ra, đối diện là trần nhà màu đen tịch mịch.
Khi Lam Tư xoay người quan sát, trượng phu vốn dĩ ngủ bên cạnh đã không thấy bóng dáng đâu, đương nhiên thời điểm này anh đang bận rộn ở công ty, tiểu song nhi vì thế mà không cảm thấy quá mất mát.
Tuy vậy, cậu vẫn hy vọng An Dã có thể ở bên cạnh ngay lúc này. Có thể đôi bên không thân thiết, anh ta vẫn là giống đực của cậu, tiểu song nhi vừa bị phá thân trời sinh sẽ yếu ớt cùng ỷ lại trượng phu của mình.
Đáng tiếc, Lam Tư không trượng phu được an ủi.
Ôm lấy bọc chăn ấm áp, hai mắt tiểu mỹ nhân rũ xuống, thoạt nhìn mềm mại đáng yêu, không biết là đang nghĩ cái gì.
Hai người chỉ mới gặp nhau có vài lần, cũng chính là mấy ngày cậu được đưa tới An gia chờ đăng kí kết hôn. An Dã khi đó rốt cuộc tránh không được, mới nhẫn nhịn sắp xếp một chút thời gian để ở nhà trao đổi bàn bạc cùng trưởng bối, cũng nhân tiện ném cho Lam Tư ánh mắt đánh giá đầy lạnh nhạt.
Lam Tư vẫn còn nhớ sắc mặt vô tình của anh ngay lúc đó, cứ như mọi thứ đều là tự cậu bày vẽ, anh một chút cũng không liên quan.
Cậu từng nghĩ rằng có phải hay không nam nhân này không hề muốn cưới mình.
Trước đây Lam Tư dõi theo anh đều qua một số ảnh chụp mà người bên An gia gửi định kì vào viện nuôi dưỡng, nói là để cậu làm quen với hôn phu của mình. Lam Tư ban đầu còn ngây ngô, sau đó lâu dần mới hiểu được mình vốn dĩ đã là đồ vật trong tay người khác.
Thực sự An Dã bận bịu trăm công nghìn việc, chẳng thể tốt bụng đến độ tranh thủ thì giờ để trực tiếp gặp mặt cậu, nhưng nếu có rảnh rỗi thì chắc anh cũng chẳng muốn đến đâu.
Nhưng tiểu song nhi nào có quá thương tâm, dù sao đối tượng kết hôn ưu tú như vậy, có lẽ cậu còn phải cảm kích đến rơi lệ khi được anh nhìn trúng.
Không phải song tính nhân nào được giống đực nhận nuôi cũng là gia đình danh giá, cũng là nam nhân có tiền có địa vị, càng không nói tới nhan sắc.
Suy cho cùng mười tuổi Lam Tư đã nhận thức An Dã, cậu biết rõ chính mình luôn có một hôn phu lớn hơn mình chín tuổi, ba mẹ cùng gia tộc bên kia sớm đã giao ước với nhau, cậu nửa câu cũng không được lên tiếng.
Cứ lâu một chút lại có người gửi cho cậu ảnh chụp của nam nhân này, khi thì là góc nghiêng, khi thì là dáng vóc, nhưng chẳng hiểu sao đa số là lúc anh ta mặc tây trang, không có mấy khi được trông thấy dáng người kiện mỹ ấy lớp thường phục thoải mái.
Còn nữa, người này chắc chắn là rất khó gần, lúc nào cũng toát lên vẻ nghiêm nghị xa cách.
Thoạt nhìn An Dã quả thực thanh lãnh lạnh lùng, nhưng sườn mặt nam tính cùng bộ dáng cao ngạo ấy lại khiến Lam Tư phải ghi nhớ rất lâu, dần dần hình thành trong cậu sự quen thuộc khó nói.
Nhận thức anh ta tám năm, nhưng chưa một lần được gặp gỡ, Lam Tư không biết cảm xúc trong lòng mình rốt cuộc như thế nào.
Là mất mát sao, cậu không dám nghĩ tới.
Hít vào mấy hơi cảm nhận vòng eo đau nhức, chỗ nào trên người cậu hiện tại cũng đều mỏi mệt cực kỳ. Tối hôm qua An Dã điên cuồng làm hai lần, tuy không phải là nhiều nhưng lần nào làm cũng đặc biệt mãnh liệt cùng dữ dội, hại tiểu hoa huyệt tê dại chảy nước khóc thút thít.
Anh cũng không vì cậu mà vệ sinh thân thể, do vậy trên người Lam Tư vẫn còn tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng dâʍ ŧᏂủy̠ dinh dính. Cậu rầu rĩ lắc đầu, xốc lên ổ chăn ấm áp của mình, mở chân quan sát bộ vị còn nhói đau.
Tiểu nhân nhi có chút hoảng sợ nhìn hạ thân thê thảm, hồi cậu ở viện nuôi dưỡng tuy không được học qua kinh nghiệm tình ái nhưng cũng loáng thoáng nghe được từ bạn cùng phòng. Người song tính ở một số thời điểm nhất định cũng sẽ mơ hồ động dục, Lam Tư ít nhiều đã từng vài lần dùng tay tự mình thoả mãn. Tuy không thực sự đút vào bên trong mà khuấy đảo, nhưng nhào nặn phía bên ngoài cũng có thể giúp cậu phần nào giải toả niềm ham muốn.
Thế nhưng hoa huyệt của cậu hiện tại đáng thương hơn lúc cậu tự xử rất nhiều, đồng nghĩa với việc cảm giác đêm qua cũng rất khác khi cậu thủ da^ʍ cho bản thân, vậy ra càng lộng cái tao động này thô lỗ thì càng sung sướиɠ ?
Hai bên đùi non của Lam Tư vốn dĩ trắng nõn, hiện tại còn hằn lên mấy dấu tay ửng hồng chói mắt. Tuy vậy vẫn không chói mắt bằng cái bướm đỏ tươi ở chính giữa, vừa sưng vừa nộn, hệt như cái bánh bao múp rụp căng mịn. Âm thần phình to lật sang hai bên không khép lại được, để mở lỗ l*и sâu hoắm còn chậm rãi rỉ ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c đặc sệt, dường như vì bị banh ra trực tiếp tiếp xúc với không khí nên cảm thấy lạnh mà rục rịch nhúc nhích, tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ra càng nhiều, ướt đẫm môi l*и cùng c̠úc̠ Ꮒσα phía dưới, thấm vào cả nệm giường, trông chật vật lại dâʍ đãиɠ.
Tiểu song nhi xấu hổ đỏ bừng mặt. Tối qua ông xã quá mãnh liệt, mài bướm cậu vừa nộn vừa sưng, chạm vào liền ẩn ẩn đau nhức. Nam nhân cường tráng anh tuấn thực sự rất mê người, làm Lam Tư thẹn thùng nhưng yêu thích không thôi.
Bên trên tình sắc hôn lưỡi cậu, bên dưới cái hông hữu lực vẫn ra sức nắc đều, cᏂị©Ꮒ đến bướm da^ʍ tê mỏi. Hai vυ" Lam Tư không quá lớn nhưng phì nộn mềm mại, đầṳ ѵú bị ngậm mυ"ŧ dày vò rồi trồi lên dựng thẳng trong không khí, đỏ tươi ngon ngọt, An Dã thích đến không rời miệng, bú đến tiếng nước phát ra chùn chụt chùn chụt, còn xấu xa trêu chọc cậu mau chóng mang thai để chảy sữa cho anh tha hồ uống.
Cuối cùng vẫn là bị đυ. đến mệt lả, l*и nộn nong ra một lỗ tròn nhỏ đến đáng thương, rõ ràng là một cái bướm lần đầu khai bao đã được ȶᏂασ tới chín rục. An Dã nhấp hàng trăm cái sau đó mới thoả mãn hừ hừ mấy tiếng, thẳng lưng phun đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bên trong tử ©υиɠ mềm mại của Lam Tư.
Tiểu mỹ nhân cảm thụ đồ vật nóng bỏng lấp đầy bên trong mà hưng phấn cả người, nghĩ đến ông xã đang gieo giống cho mình mà tâm tình kích động, rên đến không ngậm được miệng. Đợi tới khi An Dã bắn tinh kết thúc mới hài lòng hôn hôn lên má cậu, lại liếʍ cánh môi thơm thơm ngọt ngọt, ăn lấy đầṳ ѵú phì nộn sưng thũng, ©ôи ŧɧịt̠ lớn đã xẹp xuống nhưng dường như luyến tiếc mà ȶᏂασ thêm mấy cái cho đã ghiền.
Lam Tư bị phá thân nhưng trong lòng không thực sự khó chịu, còn mang theo một phần thẹn thùng hưng phấn.
Cũng chẳng khó để giải thích, được gả cho một nam nhân vừa có tiền lại anh tuấn, dù cho có hơn cậu chín tuổi đi chăng nữa thì Lam Tư vẫn cảm thấy nó y hệt một giấc mơ.
Sự chênh lệch ấy không có gì to tát, nam nhân càng thuần thục trưởng thành càng có sức hút quyến rũ, càng có tư vị đàn ông mạnh mẽ, tiểu song nhi nào nằm dưới thân anh chắc chắn đều không nhịn được phải chảy nước.
Nghĩ như thế chẳng hiểu sao lại làm Lam Tư có chút buồn rầu.
Bên ngoài hẳn là có rất nhiều kẻ ao ước ông xã của mình đi..
qua ông xã khen nước da^ʍ của cậu ngọt, khen núʍ ѵú của cậu thơm, lại say mê ȶᏂασ cái bướm đỏ tươi nhiều nước, có lẽ cậu cũng không sớm bị anh vứt bỏ.
Cơn đau xé rách bên dưới thành công lôi tiểu nhân nhi về với thực tại. Cậu rầu rĩ đem chăn quấn quanh người, thầm ủy khuất tại sao An Dã thay được chăn mới nhưng lại không tắm rửa cho cậu.
Cơ thể nhức mỏi vì đêm qua hành sự quá độ, cái bướm của Lam Tư đau xót nóng hầm hập. Cậu đem chăn vứt vào giỏ đồ dơ, còn mình thì ngượng ngùng mở voan nước ấm, ngoan ngoãn ngồi vào bồn tẩy rửa cơ thể.
Từ bé đến lớn không cùng giống đực cận kề tiếp xúc, trừ lão sư ở viện và một số nam nhân gặp gỡ qua khi được về thăm nhà, Lam Tư đối với việc thân mật như thế quả thực vô cùng ngại ngùng. Dù sao hai người chỉ mới gặp nhau, mà đêm qua lăn giường đến kịch liệt như thế, không nói còn tưởng một cặp vợ chồng yêu nhau tha thiết lâu ngày không gặp nảy sinh du͙© vọиɠ nóng bỏng.
Chìm trong suy nghĩ một hồi lại quay về vấn đề giường chiếu. Lam Tư đỏ mặt nhớ đến cái thứ to lớn không ngừng xỏ xuyên cậu đêm qua, cả người hệt như con tôm bị luộc chín.
L*и non co rút một chút, hút vào đẩy ra nước ấm. Hộŧ ɭε bị chơi đến vươn hẳn ra, sưng tấy nằm trồi lên khỏi mép l*и đầy đặn, thuận lợi để nam nhân nắn bóp chơi đùa.
Tiểu song nhi nhớ tới cảnh tượng xấu hổ mà rục rịch hứng tình. Cảm giác ngón tay tinh tế khớp xương rõ ràng ra sức cào móc trong lỗ l*и cùng ©ôи ŧɧịt̠ thô to chui vào rút ra trong bướm da^ʍ vô cùng thoải mái, dù ban đầu có phần đau đớn cùng căng trướng, nhưng thực sự đem cậu ȶᏂασ đến lêng láng nước, sung sướиɠ dạng mở hai chân mặc người định đoạt.
Lỗ l*и nhịn không được bắt đầu căng chặt, nước da^ʍ ùng ục chảy ra cùng theo tϊиɧ ɖϊ©h͙, hoà lẫn với nước ấm trong bồn. Lam Tư nhũn chân tựa vào thành bồn lạnh lẽo, cái mông khẽ nhếch, trên mặt đã phiếm tình vội vã vươn ngón tay sờ vào thịt huyệt non mềm.
Kɧoáı ©ảʍ lại lần nữa xuất hiện, Lam Tư dù có chút đau đớn nhưng vẫn là nhịn không được, cậu nứиɠ quá rồi.
“ Ưʍ.. a..”
“ Ân.. khó chịu, a...”
Đầu ngón tay được cắt gọn gàng, sẽ không làm tổn thương vách thịt yếu ớt. Tiểu mỹ nhân thở dốc ồ ồ, bắt đầu kích động xoa nắn hai mép thịt, đẩy ra lỗ l*и đỏ tươi mà đâm chọc. Bướm da^ʍ điên cuồng mυ"ŧ lấy hai ngón tay cậu, hộŧ ɭε cũng hưng phấn mà rung rinh, Lam Tư vừa móc l*и vừa nhớ đến cơ thể tráng kiện gợi cảm của ông xã, lát sau dời lên sục bé chim nho nhỏ trắng nộn cương thẳng cứng ngắc, rốt cuộc đè nén kêu lên một tiếng thật nhỏ rồi run rẩy cao trào.
“ Ha.. a..”
Thân thể tinh xảo chìm trong nước ấm đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng dâʍ ŧᏂủy̠. Lam Tư co giật vì lêи đỉиɦ, đến khi kɧoáı ©ảʍ qua đi mới mệt mỏi chớp chớp khoé mắt ướt sũng, tủi thân đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn bên trong móc ra sạch sẽ, lại phải tắm thêm một lần.
Đêm qua vừa được đút no, thế mà sáng dậy đã nứиɠ tình nhớ đến nam nhân còn tự mình chơi cái bướm, Lam Tư thẹn đến mặt mũi cũng không còn.
Cậu ngoan ngoãn mặc vào trang phục được người máy bảo mẫu treo trong tủ đồ, ba mẹ An trong suốt mấy ngày đưa cậu về đã tặng rất nhiều quà, toàn là những thứ cao cấp.
Điều Lam Tư đặc biệt chú ý là quần áo của cậu và An Dã không được để chung một chỗ. Khi nãy tò mò xem qua cậu biết được tủ của anh ta rất rộng, còn mấy giá trống rỗng không dùng đến, thế nhưng lại đem đồ dùng của cậu để ở một ngăn tủ khác, hoàn toàn thể hiện ý muốn xa cách, vì ít nhất Lam Tư không muốn nghĩ rằng bản thân đang bị ghét bỏ.
Nam nhân lúc trên giường vì trầm mê mà nói ra vài lời ám muội khiến người ta đỏ mặt, thế nhưng cậu xưa nay chưa từng tự ảo tưởng điều gì cho bản thân, tốt nhất là nên biết người biết ta, ngoan ngoãn làm tròn nghĩa vụ cậu vợ nhỏ của mình.
Rời khỏi phòng ngủ, tiểu song tính nhân đi một vòng quanh nhà, đến khi người máy bảo mẫu đang tưới hoa thấy được cậu liền dứt khoát kéo Lam Tư xuống phòng ăn.
“ Thiếu gia, mời thiếu gia dùng bữa.” giọng nói máy móc của nó vang lên, vừa ngộ nghĩnh vừa kì cục.
Lam Tư gật gật đầu, mi mắt hơi cong lên làm lộ ra ý cười nhàn nhạt. Dáng vẻ non nớt cùng khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ khiến bộ dạng của cậu nhu thuận mười phần.
“ Thiếu gia, ông chủ hiện tại đã đi làm, buổi chiều sẽ về sớm, dặn cậu ở nhà ngoan ngoãn tự chơi.”
Nghe đến hai từ “về sớm” làm Lam Tư hơi bất ngờ, cậu không nghĩ An Dã vì cậu mà tranh thủ công việc. Chút kinh hỉ này khiến tâm tình tiểu song nhi đột nhiên tốt lên không ít.
Nhưng mà vẫn quá khó tin, vì muốn biết được có phải thực sự là như vậy, cậu ngập ngừng nhỏ giọng hỏi lại một lần nữa :“ An thiếu gia.. về sớm để.. để gặp tôi ?”
Người máy bảo mẫu lắc lắc cái đầu cứng ngắc của nó, ngón tay bằng kim loại giơ lên đưa qua đưa lại mấy lần, rõ ràng rành mạch trả lời :
“ Không phải, chiều nay ông chủ về sớm là vì Đoạn thiếu gia sẽ ghé thăm.”
“ Đoạn thiếu gia ?” Lam Tư tròn mắt, thức ăn trên bàn cũng bị bỏ quên luôn.
Đoạn thiếu gia này là ai, mà lại có thể làm cho An Dã bận tâm như vậy.
Tiểu song nhi vừa mới lấy chồng, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
“ Đúng vậy, ông chủ đã nói như thế.” nó ngừng một chút, nhìn Lam Tư lại xúc một muỗng thức ăn vào miệng, cái má trắng nộn phồng lên xẹp xuống mới tiếp tục luyên thuyên :“ Thiếu gia, cậu ăn xong có thể xem tivi, chơi ở bất kì phòng nào hoặc đi dạo tùy thích trong vườn, nhưng không được ra khỏi biệt thự.”
Lam Tư trả lời đã biết, ở đây cậu cũng chẳng quen ai, còn không rõ đường xá, cậu đi đâu cho được cơ chứ.
Bữa trưa cũng ăn xong, tiểu song nhi ngồi ở sofa nhìn người máy chăm chỉ lau dọn nhà cửa.
Người máy bảo mẫu gọi là tiểu Ngư, mọi việc trong nhà đều do nó cùng tiểu Đậu quán xuyến. Nhưng tiểu Đậu đến lần thay pin định kì, thế nên gần đây chỉ có mình nó một thân một mình, không nhịn được làm bộ đáng thương muốn khóc với Lam Tư.
Tiểu mỹ nhân đương nhiên biết người máy không thể khóc, nhưng vẫn bị nó làm cho lòng mềm thành một đoàn.
Ở nhà có tiểu Ngư nên cũng không nhàm chán nữa. Duy chỉ có một vấn đề khiến cậu thất vọng, là dù cho dịch thuốc mà An Dã giúp cậu thoa có giảm bớt cảm giác khó chịu khi phá thân đi nữa thì hiện tại vẫn không tài nào lấp liếʍ sự xót xa bên dưới.
Trang phục bằng lụa mềm mại rất thoải mái. Chẳng biết ba mẹ An nghĩ gì mà chuẩn bị cho cậu toàn là váy và áo ngủ khêu gợi, thật khó khăn để Lam Tư tìm ra bộ quần áo được coi là kín đáo nhất
Tuy nói là kín đáo, nhưng thực chất cũng chẳng giấu được da thịt là bao.
Hai vυ" phì nộn làm áo mỏng hơi nhô lên, làm đầu nhũ sưng đỏ dâʍ đãиɠ lộ ra. Nếu kẻ khác nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ tiểu da^ʍ phụ này đang nứиɠ l*и lắm đây, mới cố tình khoe cặρ √υ" trắng thơm để câu dẫn nam nhân tới chà đạp. Bên dưới hẳn là nước bướm đầm đìa, lỗ l*и co rút.
Chiếc quần lụa nhẵn nhụi bao lấy hai gò mông căng mẩy đáng yêu, ngắn tới bắp đùi làm đôi chân nõn nà sạch sẽ càng lộ vẻ thanh thuần. Lam Tư hệt như một tiểu yêu nghiệt xinh đẹp, dụ người trầm mê.
Cậu buồn bực bĩu môi nhìn cơ thể đầy dấu hôn ám muội cùng cách ăn mặc không đứng đắn của mình, thở dài nằm nhoài trên sofa. Chắc ngày mai phải gọi cho mẹ Lam, dặn bà gửi thêm quần áo đến.
# Mn quan tâm bỏ lại một vote để mình chăm ra chương nhé❤
⬅ Trước Tiếp ➡