Lục Kỳ nhìn cô chớp chớp mắt “Ủa... anh ấy đẹp trai như vậy, yêu anh ấy rất nở mày nở mặt mà. Sao nhìn cậu như không muốn có bạn trai vậy?”
Lê Tuế chớp mắt “Cậu về trước đi.”
“Được Yên tâm, tớ tuyệt đối không làm bóng đèn.”
Đợi cô bạn vào trong, Lê Tuế không đi theo mà quay người bước ra ngoài cổng.
Cô mở WeChat
Em ở rừng đào.
Rất nhanh, Bùi Kinh Hiệu đã tới.
Anh nhìn thấy cô đang ngồi trong cái đình giữa rừng đào, đeo khẩu trang che nửa mặt, xung quanh vắng người.
Anh bật cười.
“Phải trốn anh mức đó luôn à?”
“Cảm giác... mình không giống đang yêu, mà giống đang... lén lút.”
Cô tháo khẩu trang
“Không phải. Ở cửa ký túc đông người quá.”
“Anh không phải minh tinh, không nổi đến mức đó. Mấy đứa năm nhất quanh ký túc cũng không nhất thiết nhận ra anh.”
Anh học cao học năm hai, tòa giảng đường và ký túc đều cách khu của cô rất xa.
Vả lại anh không ở kí túc, lịch học cũng không nhiều, thỉnh thoảng mới đến trường.
“Trong trường đúng là có truyền thuyết về anh.” Anh nhếch môi. “Nhưng anh sống kín tiếng. Có lẽ nghiên cứu sinh biết anh nhiều hơn, chứ khu của mấy đứa năm nhất thì không.”
Lê Tuế chớp mắt. Nói cũng có lý.
Anh đưa tay chạm trán cô
“Sao lại cảm rồi?”
“Em không biết nữa.” Cô khịt mũi.
Anh đưa cho cô một cái túi, bên trong là đủ loại thuốc.
“Ăn uống đàng hoàng. Ngủ sớm. Uống thuốc đúng giờ. Rõ chưa?”
Cô ngoan ngoãn gật đầụ
Nhìn đôi môi trắng bệch, cả người mỏng manh như sắp ngã, trong mắt anh đầy lo lắng.
“Hay là về chỗ anh? Anh chăm cho.”
Mắt cô mở to, đầy từ chối.
“Không... không cần đâụ Em khó ngủ, đổi chỗ là ngủ không được.”
“Vậy đi ăn chung?”
“Em mua đồ ăn mang về rồi. Bạn cùng phòng lấy hộ. Em về luôn đây.”
Ý là cô muốn đi.
Anh kéo cô lại. Phản xạ đầu tiên của cô là che miệng.
“Em đang cảm. Không được hôn ”
“Đừng động. Anh ôm thôi.”
Anh ôm cô, cúi đầu vào hõm cổ, nhẹ nhàng ngửi một cái.
“Em xịt nước hoa à?”
“Không.”
“Thế sao thơm vậy?”
Lê Tuế “...”
Đúng chuẩn giọng đàn ông lăng nhăng.
Chợt ở cổ có cảm giác ướt và ngưa ngứa, cô giật mình co rụt người lại.
“Đừng...”
Cô ngẩng lên nhìn anh
“Em khó chịu lắm.”
Anh nhắm mắt, bực bội tự trách
“Xin lỗi. Anh không nhịn được.”
“Vậy về nghỉ nhé?”
“Ừ.”
Một tuần tiếp theo, chỉ cần cô có tiết, mỗi lần tan học về đều thấy Bùi Kinh Hiệu đứng trước cửa ký túc.
Lúc thì mang đồ ăn, lúc thì mang mấy món ăn vặt tốt cho sức khỏe.
Lê Tuế không thể không cảm khái yêu Bùi Kinh Hiệu, trừ hai điểm “háo sắc” và “tự luyến”, còn lại... khó mà chê.
Tất nhiên, đó chỉ là lớp ngụy trang của anh nan mục đích cuối cùng vẫn là muốn lên giường với cô.
Từ trong cốt tủy, anh chính là loại đàn ông miệng thì ngọt, bụng thì xấu, giỏi lừa tình cảm của cô gái đơn thuần.
Tinh Nhã chẳng phải một trong những nạn nhân sao.
Chiều thứ sáu, anh nhắn cho cô
Hết cảm chưa?
Cô thở dài Rồi.
Tối nay có buổi tụ tập, đi không? Ủ rũ cả tuần rồi, phải thư giãn tí chứ.
Lần này... dù cô cố ý làm mình cảm, nhưng cũng khó chịu nguyên cả tuần thật, người đúng là uể oải hẳn.
Buổi tối, cô theo anh đến “Tửu Biệt Trùng Phùng”.
Sắp vào phòng riêng, cô thấy một bóng dáng quen thuộc, bước chân lập tức dừng lại.
Bùi Kinh Hiệu nắm tay cô, nhận ra sự khác lạ
“Làm sao thế?”