“Chiều nay em còn bận, không về nhà anh được ”
Anh mở túi.
“Dùng tạm cái này ở đây thôi.”
“Gì?”
Ở đây?
Cô vòng tay ôm người, toàn vẻ chống cự.
“Không cần ”
Nhìn thấy cô sợ hãi, anh mỉm môi.
“Không đaụ Dùng xong sẽ dễ chịụ”
Cô vẫn lắc đầu, “Không...”
Rồi anh lấy món đồ ra.
Là một lọ mỡ bôi, ghi rõ là để bôi ngoài, có thể ăn nhẹ.
Không phải cái cô lo sợ.
Cô ngây người.
“Anh mua cái này thôi sao?”
“Còn tưởng là gì?”
Anh cười đầy ý vị, lườm cô
“Em tưởng là bao cao su à?”
Cô chưa kịp giả vờ ngơ nữa chuyện khác.
“Là để bôi cho môi hả?”
Cử chỉ bối rối của cô khéo xác nhận suy đoán anh.
Ánh mắt anh nóng như lửa.
“Cũng bôi chỗ khác được.”
Cô im lặng, cúi đầu lâụ
Cuối cùng, trong cái nhìn nung nấu của anh, cô khẽ nói
“Chiều nay em thật sự có việc.”
“Thật tiếc. Vậy mất cơ hội rồi.”
Giọng anh trêu mà lười, như tiếng trống trong lồng ngực cô.
Cô đỏ mặt, nhìn anh ngượng ngùng.
Anh bật cười.
“Yên tâm, mới ngày đầu, anh không ăn ngay em.”
Anh mở lọ mỡ, lấy tăm bông chấm một chút, nhẹ nhàng bôi lên môi cô.
Đôi môi ấy bóng lên như hoa hồng.
Gợi đến mức anh nhìn không rời.
Tiếc là sưng rồi. Không thể hôn mạnh.
“Nhưng bé ơi, anh phải thật thà nói với em.”
“Anh biết em bị hấp dẫn vì nhân cách anh.”
Cô “?”
“Nhưng anh với em là cảm giác sinh lý.”
Cô “?”
Anh luôn muốn áp sát. Muốn hôn. Muốn làm nhiều hơn.
“Anh đã nói rồi, anh không tin vào tình yêu lý tưởng. Em còn tới cầm đèn rọi anh, tức là em đồng ý.”
“Thế nên chúng ta sẽ hôn. Rồi sẽ lên giường. Chuyện sớm muộn thôi.”
Cô nghĩ đúng là đồ tra nam. Không cần diễn nữa.
Sau khi anh bôi xong, cô nuốt nước bọt.
“Về trường đi.”
Anh tưởng cô ngại, liền gật.
Xe chạy về cổng trường.
Cuộc hẹn khiến cô chao đảo. Cô háo hức mở cửa bước xuống.
Cửa bật không mở.
Anh đứng nghiêm, ánh mắt kiểu kiêu ngạo.
“Đang yêu nhau thì ý thức chút.”
Cô bĩu môi, giả vờ mè nheo “Miệng em đaụ”
Anh kéo cô lại, hôn lên cổ cô.
Ban đầu nhẹ một cái.
Rồi hôn sâu, kéo xuống tận xương quai xanh.
Mọi chỗ anh đi qua như giật điện. Rát và ngứa.
Cô nhắm mắt. Hơi thở anh ở sát tai, thừa thở nặng và khó kìm.
Anh hôn xuống, cắn vào cúc áo đầu tiên.
Cô mở to mắt.
“Bùi... Bùi Kinh Hiệu Dừng lại...”
“Cổ em sắp đứt rồi.”
Lê Tuế về tới ký túc mà đầu óc vẫn ong ong.
Cô và Bùi Kinh Hiệu mới xác nhận quan hệ hôm nay đã hôn nhaụ
Mà lại là hôn sâụ
Tiến độ này nhanh đến mức dọa người.
Anh như biến thành người khác.
Trước đây cô cố tình gợi bao nhiêu lần, anh đều không thèm động đậy.
Giờ vừa yêu cái liền muốn ăn sạch cô ngay lập tức.
Đồ tra nam chết tiệt
Trong phòng tắm, Lê Tuế đứng dưới vòi nước. Nước từ đầu chảy xuống, một tay cô ra sức chà phần cổ, rồi trượt xuống đến xương quai xanh.
Chỗ nào cũng là dấu hôn anh để lại.
Nửa tiếng sau cô bước ra, quấn khăn tắm quanh cổ.
Đứng trước gương, cô kéo khăn xuống.
Cả mảng cổ đỏ bừng, tạm che được mấy dấu hôn.
“Ôi trời ơi ”
“Tuế Tuế, bị dị ứng à? Sao cổ đỏ như thế?” Trần Tâm Tần từ ngoài bước vào, giật mình hét lên.
Vừa về tới ký túc, Lục Kỳ cũng nhìn thấy. “Đỏ thật đó. Cậu lại ăn hải sản à?”
Lê Tuế lắc đầụ “Không, bị côn trùng cắn.”
“Hả? Vậy bôi thuốc đi, nhìn nặng á.”