Anh mặt mày rạng rỡ rời cổng ký túc nữ, lái xe đến bể bơi.
Sáng thứ bảy, bể vắng tanh, chỉ có anh bơi qua bơi lại rất nhiều vòng.
Tận đến trưa, không thấy mệt, anh gọi điện
“Ra uống rượụ”
Đầu dây bên kia im mấy giây
“Ban ngày uống cái gì?”
“Đừng nói nhiều, ra đi.”
Một tiếng sau trong phòng riêng, Chu Tùng Lâm và mấy người lảo đảo bước vào, mặt đầy phẫn nộ.
“Gì vậy anh Bùi, hôm nay thứ bảy đấy, tụi em còn đang ngủ thì anh gọi phá banh nóc.”
“Sao tự dưng lại hứng uống rượu?”
Bùi Kinh Hiệu đã uống trước nửa tiếng. Anh nốc vài ngụm liền rồi đứng dậy.
“Mấy người uống đi.”
Chu Tùng Lâm “Anh gọi bọn em tới rồi tự đi là sao Tốt nhất anh phải có chuyện gì thật đấy ”
...
Tiếng la ó sau lưng anh, anh coi như gió thoảng.
Ngón tay lướt màn hình.
Dậy chưa?
Đang đọc sách, Lê Tuế nhìn thấy tin nhắn, chớp mắt.
Sáng nay sau khi xác định quan hệ, cô nói muốn ngủ thêm.
Giờ đã hơn mười hai giờ trưa.
Để khiến anh chìm sâu hơn, để sau này khi “cắm sừng” anh sẽ đau hơn nan Lê Tuế cố tình trả lời nhẹ
Dậy rồi.
Xuống đây.
Nhìn tin nhắn này, Lê Tuế do dự một chút nhưng vẫn thay quần áo đi xuống.
Trước cổng ký túc là chiếc G Class đen cực nổi bật.
Cô đeo khẩu trang, lấy tóc che mặt rồi mở cửa ghế phụ ngồi lên.
Thấy bộ dạng che kín mít này, Bùi Kinh Hiệu nhíu mày
“Sao trùm kín thế?”
Lê Tuế hơi né ánh mắt anh
“Nắng quá.”
Cô tháo khẩu trang.
“Miệng sao đỏ vậy?”
Lê Tuế cắn nhẹ môi dưới, mặt đỏ lên ngay, giọng có chút oán
“Anh nói xem.”
Bùi Kinh Hiệu chớp mắt, hơi bất ngờ.
“Mới hôn một lúc mà đỏ đến vậy.”
“Bé cưng nhạy cảm thật.”
Cả người Lê Tuế run nhẹ.
Câu cuối cùng anh cố ý, giọng trầm như kéo từ đáy họng, đầy từ tính.
Hôn một lúc sao?
Đó là vừa xác nhận quan hệ liền ép cô vào gốc cây hôn gần nửa tiếng, cuồng dã đến mức khiến cô còn sợ đến giờ.
“Em muốn ăn gì?”
“Gì cũng được, theo anh.”
Bùi Kinh Hiệu đặt tay lên vô lăng, khóe môi nhịn không được cong lên
“Biết là em yêu anh, nhưng không phải cái gì cũng chiều anh thế này.”
Lê Tuế “...”
Có đôi lúc cô cảm thấy mình chẳng cần làm gì cả, anh tự tưởng tượng đủ thứ.
Cô mỉm cười nhạt
“Em không sao đâụ”
“Vậy ăn lẩu bò nhé.”
Khóe môi anh cong sâu hơn
“Được.”
Cả hai đến trung tâm thương mại ăn lẩu bò, nhưng anh không gọi cay, chọn nồi nước trong.
Ăn xong, trên xe, Lê Tuế thấy xe rẽ vào con đường lạ, bàn tay theo bản năng siết dây an toàn.
“Đi... đâu thế?”
“Nhà anh.”
Lê Tuế run nhẹ mi mắt
“Có phải nhanh quá không...”
“Mới ngày đầu yêu mà em đã được vào lãnh địa riêng của anh, trong lòng chắc vui lắm đúng không?” Anh cười.
Trong lòng Lê Tuế hoảng loạn kinh khủng.
Cô rất muốn tránh, nhưng không thể lộ ra.
Xe bất ngờ dừng lại.
“Ngồi đợi chút, anh xuống mua đồ.”
Anh xuống xe.
Phản ứng đầu tiên của Lê Tuế là mở cửa chạy trốn.
Ngón tay đặt lên tay nắm cửa, nhưng cô chợt nhớ tới Thẩm Tinh Nhã nan nhớ lời hứa của mình.
Đây mới chỉ là bắt đầụ
Cô không thể lùi.
Cô hít sâu, tự nhủ trong lòng
Đừng sợ.
Lê Tuế chưa kịp thở nhẹ thì Bùi Kinh Hiệu quay lại, tay cầm túi đồ.
Cô càng hoảng, siết chặt dây an toàn hơn.
“Anh không mua cái đó chứ?” cô lắp bắp.
Cô nói mau, giọng có chút run.