Phong Vinh hiện tại chưa ngủ vì bận làm bài tập.
Hắn nghĩ cặρ √υ" mềm mại của Vương Trác Nhiên có thể phun sữa liền dừng lại động tác viết chữ. Vì sợ đánh thức đến Trọng Tinh Minh đang ngủ bên cạnh, hắn đổ mồ hôi bắn ở trong qυầи ɭóŧ.
Vương Trác Nhiên thuê nhà trọ ở khu này vì khoảng cách gần, không cần lòng vòng.
Sợ bị mọi người trong ký túc xá nghi ngờ, buổi trưa cậu không dám về đó ăn cơm mà đi thuê phòng luôn. Sau đó, Vương Trác Nhiên nằm trên giường chơi điện thoại, chờ buổi tối Phong Vinh đến.
Đối với việc sắp bị Phong Vinh cᏂị©Ꮒ, Vương Trác Nhiên không có một chút mảy may áp lực gì. Một mối quan hệ dựa trên tiền tài bao giờ cũng dễ thở, thoải mái hơn so với việc làʍ t̠ìиɦ rồi phải chịu trách nhiệm như Trọng Tinh Minh. Lần này làʍ t̠ìиɦ, cậu có thể cứu thằng nhỏ của mình, cũng có thể trả nợ.
Phong Vinh cũng cho rằng Vương Trác Vinh là vì bị dồn đến đường cùng mới đi bán mông.
Lúc nhìn đến nữ huyệt giữa hai chân Vương Trác Nhiên, hắn kinh ngạc há hốc mồm.
Hắn thậm chí còn dụi hai mắt mình.
“Thì ra cậu là người song tính à?”
Vương Trác Nhiên bị sỉ nhục như vậy liền nổi giận:
“Ông đây là đàn ông chính hiệu, làm thì làmđi, cậu chẳng lẽ bị liệt dương à!”
Nghe vậy, Phong Vinh hừ một tiếng, “Chờ đấy, hành hạ chết nhà cậu!”
Hắn rút lại ý định làm bước dạo đầu, nhanh chóng cởϊ qυầи. Dươиɠ ѵậŧ hắn từ bên trong nẩy ra, kích thước không thua kém Trọng Tinh Minh là bao. Điều này khiến cậu muốn thay đổi suy nghĩ.
Nhưng nghĩ đến thằng em mềm oặt của mình, Vương Trác Nhiên đành chấp nhận bị dươиɠ ѵậŧ lớn đút vào lỗ nhỏ phía dưới.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu nhìn thấy hình xăm của Phong Vinh. Ngoại trừ cậu không hay tập thể dục thì những người còn lại trong ký túc xá đều chăm chỉ chạy bộ, rèn luyện thân thể nên ai cũng sở hữu một thân hình cơ bắp hoàn hảo.
Hình xăm vì độ phập phồng của cơ thể mà trở nên càng sống động.
Phong Vinh không nhiều lời mà đem dươиɠ ѵậŧ chuẩn bị đút vào. Qυყ đầυ vừa tách ra hai môi âʍ ɦộ thì lại bị kẹp vào một chút:
“Mẹ kiếp……Kẹp chặt thế làm gì, đói lắm à?”
Lớp thịt điên cuồng mυ"ŧ
Vương Trác Nhiên nắm khăn trải giường, mắng:
”Con mẹ nó, làm nhanh lên đi. Có lỗ để làm rồi còn ra vẻ cái gì nữa! A a a....”
Cậu còn chưa kịp nói xong thì nữ huyệt đã bị dươиɠ ѵậŧ tàn nhẫn đút vào:
“A....a....a ha a.....cậu chậm một chút được không....a”
Phong Vinh bắt đầu điên cuồng chọc vào rút ra. Hắn cảm thấy như đang ngâm mình trong dòng nước ấm của lỗ da^ʍ, hắn sướиɠ đến mức sắp xuất tinh. Nữ huyệt ngậm mυ"ŧ dươиɠ ѵậŧ như đang thưởng thức cao lương mỹ vị, lưu luyến không nhả, ngon đến mức nước dãi chảy ròng ròng. Âʍ đa͙σ bị dươиɠ ѵậŧ khuấy động, dập nát đến độ sùi bọt mép, nước da^ʍ văng khắp nơi.
“Chậm có thể làm cậu sướиɠ à? Đồ da^ʍ dật.”
“Mẹ, ai da^ʍ. A a...”
Nhìn Vương Trác Nhiên bởi vì khuất nhục mà hai má phiếm hồng, Phong Vinh cảm thấy thực thỏa mãn. Thằng nhóc này quả nhiên sinh ra là để bị đàn ông hành hạ đến chết.
“Nước da^ʍ thấm ướt cả dươиɠ ѵậŧ tôi, cậu còn phủ nhận à?”
Vương Trác Nhiên lấy gối đầu bên cạnh che mặt, cậu không muốn đối diện với khung cảnh mình đang bị chơi như vậy. Thế nhưng, kɧoáı ©ảʍ từ âʍ đa͙σ truyền đến nhắc nhở cậu rằng, đây chính là sự thật. Cái lỗ thịt da^ʍ dật này đang bú ʍúŧ dươиɠ ѵậŧ của người cùng giới.
Cặρ √υ" dâʍ đãиɠ lay động trong không khí.
Phong Vinh làm càng lúc càng nhanh. Dươиɠ ѵậŧ thô to ma sát xung quanh lỗ thịt như sắp mài ra lửa. Dâʍ ŧᏂủy̠ theo động tác cắm rút của hắn ồ ạt chảy ra ngoài, dây cả ra ga giường. Vương Trác Nhiên sướиɠ đến mức la hét không ngừng, thân thể run rẩy:
“ đm.....chậm.....chậm thôi....a a....a....ưm……”
Phong Vinh nghe vậy, rút ra dươиɠ ѵậŧ rồi lại đột nhiên thọc mạnh vào. Trong giây phút ấy, cậu cảm thẩy mình sắp bị đâm chết mất. Cậu nghe thấy hắn nói:
“Mẹ tôi? Cậu không thấy rõ à, người bị hành hạ hiện tại là cậu.”
Phong Vinh sờ dươиɠ ѵậŧ của Vương Trác Nhiên mỉm cười chế nhạo:
“Tinh hoàn hiện tại còn không có, dươиɠ ѵậŧ giữ lại còn có tác dụng sao?”
“Sao lại không có tác dụng! Tôi vẫn có thể làm được! Không tin cậu nằm xuống để tôi thử. Tôi có thể hành hạ chết cậu.”
Vương Trác Nhiên phản bác lại.
Phong Vinh mặt lạnh, hắn không nói hai lời mà nhấc một chân cậu đè ở trước ngực, thô bạo đút vào rồi bắt đầu cày cấy.
“Là ai làm ai khóc? Là ai bị chơi đến khóc hả?”
Dâʍ ŧᏂủy̠ từ chỗ giao hợp bắn ra tung tóe. Vương Trác Nhiên vừa rên vừa chửi Phong Vinh dươиɠ ѵậŧ nhỏ, dươиɠ ѵậŧ mềm. Bỗng nhiên, cằm cậu bị nắm chặt, miệng cậu bỗng nhiên bị một thứ đồ chơi cương cứng tách ra. Sau đó là một dòng chất lỏng phun mạnh vào khoang miệng ấm nóng.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ từng dòng phun vào miệng, vào mặt và vào tóc cậu. Cậu la hét:
“Oẹ.....ọe.....buồn....nôn.....ọe”
Dươиɠ ѵậŧ Phong Vinh còn để ở ngực cậu. Hắn cọ dươиɠ ѵậŧ vào mặt cậu.
Kính của Vương Trác Nhiên cũng bị bắn đầy. Phong Vinh nhìn bộ dạng này của cậu cảm thấy vô cùng đắc ý. Nhưng chưa kịp mở miệng nhục nhã thì đã bị cậu cho ăn một cái tát.
Vương Trác Nhiên tức giận tột độ. Cậu bị bắn lên mặt!! Quá là nhục nhã!
“Cút! Mau cút khỏi đây!”
Phong Vinh cũng tức giận vì bị ăn tát. Hắn gập hai chân cậu để ở trước ngực rồi thô bạo đút vào, vừa đâm vào lỗ vừa tát mạnh vào vυ" cậu. Vương Trác Nhiên bị đánh đến lệch vυ", cậu lắc đầu điên cuồng xin tha:
“Chậm...chậm.....thôi.....Mẹ nó!”
Phong Vinh không thèm để ý đến lời cậu nói. Hắn hiện tại chỉ nghĩ đến việc làm nhục cậu.
“Bang, bang”
Âm thanh tét vυ" cùng tiếng va chạm thân thể văng vẳng khắp không gian của căn phòng.