⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe thấy giọng nói nhu nhược của Trần Đường, Vương Trác Nhiên quả nhiên không thể chống đỡ. Dù sao đều là do cậu nói với cô ấy rằng cậu chơi rất thân với Phong Vinh. Bây giờ mà không lấy được vé thì quá là mất mặt.
Mặc dù trong lòng không có hy vọng, nhưng cậu vẫn đồng ý.
Lúc cậu trở lại ký túc xá, trong phòng chỉ còn có Phong Vinh.
Đây quả là một cơ hội tốt. Vương Trác Nhiên do dự một lúc rồi quyết định thử mở miệng nài nỉ Phong Vinh. Cậu nghĩ ngợi một lúc rồi soạn tin nhắn qua Wechat và gửi đi.
"Cho tôi hai tấm vé đi xem buổi biểu diễn của Cát Hiệp được không? Tôi muốn đi xem xem."
Sau khi gửi tin nhắn, cậu đeo tai nghe, giả bộ đắm chìm vào thế giới của chính mình.
Không quá hai phút, có người gõ bàn cậu, Vương Trác Nhiên tháo tai nghe, nhìn Phong Vinh đang đứng ở trước bàn cậu.
"Cậu? Muốn vé xem biểu diễn của Cát Hiệp? Lại muốn xem cái gì?"
Phong Vinh cười lạnh.
Trước kia lúc có buổi biểu diễn của Cát Hiệp, Phong Vinh đều cho mỗi người trong ký túc xá hai tấm vé. Nhưng Vương Trác Nhiên không đi xem một lần nào, còn nói là bản thân không muốn xem mấy thứ đồ ấu trĩ này,
Vương Trác Nhiên nhìn thấy khuôn mặt giễu cợt của đối phương, lập tức thay đổi thái độ nói: "Ai thèm nhìn, chỉ có mấy cô gái chưa lớn thích xem. Chẳng có gì hay ho."
Vừa nói đến đây, cậu bị Phong Vinh vốn dĩ chỉ muốn túm lấy áo cậu nhưng không ngờ lại chạm phải ngực, lập tức một dòng sữa phụt ra:
"A a a a ——"
Vương Trác Nhiên đau đến hét to.
Phong Vinh không thể tin tưởng mà nhìn tay mình. Hắn lại ấn một phát nữa, sữa lại tiếp tục tràn ra.
"Mẹ kiếp, cậu đừng chạm vào tôi!"
Vương Trác Nhiên muốn chạy nhưng không còn kịp rồi. Cậu bị Phong Vinh túm lại, đè ở cửa ban công, áo.
"Đó là cái gì? Nói đi, cậu là nữ à?"
Vương Trác Nhiên giận dữ mà hét lớn: "Cả nhà cậu mới là nữ! Ông đây đếch cần vé nữa!"
Phong Vinh không những không buông tha cậu còn hưng phấn bắt đầu làm nhục cậu: "Cậu uống thuốc biến đổi giới tính à? Sao vυ" to thế?”
"…… Liên quan gì đến cậu! Đừng chạm vào tôi."
Hai phút sau, Vương Trác Nhiên bị Phong Vinh đặt ở trên tường sờ ngực.
"Thuốc tốt, thuốc tốt, sờ rất sướиɠ tay."
"Sờ thì sờ, nói nhảm nhiều thế."
Vương Trác Nhiên cầm vạt áo thun của mình, một cúi đầu là có thể thấy đôi tay Phong Vinh xăm kín mít đang nhào nặn ngực mình..
Phong Vinh dùng sức lực lớn chút, đẩy đẩy nhũ thịt, đầṳ ѵú lập tức ồ ạt tràn sữa ra bên ngoài.
"ưm………"
Khoảnh khắc sữa chảy ra ào ạt, Vương Trác Nhiên vô tình khịt mũi, Phong Vinh nhìn bộ dáng híp mắt của cậu, ngón cái xoa núʍ ѵú, lau bớt sữa đi.
Phong Vinh vẫn luôn rất chán ghét tên phế vật cùng phòng Vương Trác Nhiên luôn tự cho là mình đúng. Nhưng mà hiện tại nhìn cái bộ dạng bị hành hạ đến phát điên của cậu, muốn dùng cách thức khác ức hϊếp cậu, cho cậu hiểu chuyện.
Vương Trác Nhiên cảm giác hắn càng niết càng dùng sức, nhịn không được cau mày, mặc quần áo lại, “Đủ rồi, đủ rồi, cậu nói đó, một lần sờ 500 tệ”
Phong Vinh lưu luyến nhào nắn bầu vυ" hai lần mới thả ra, rõ ràng rất hài lòng với điều này.
Vương Trác Nhiên ở trong lòng yên lặng tính toán, lúc ấy Phong Vinh bỏ cho cậu cả mấy con số 0 , cộng lại là 86000; cậu chuyển 5000 tệ cho Phong Vinh, còn 81000 để trả lại, cậu cảm động, 162 lần lận!
Phong Vinh cuối cùng cho cậu hai tấm vé. Cậu nài nỉ hắn đừng nói cho ai hết.
"Được," Phong Vinh cong môi cười.
Vương Trác Nhiên đau đớn thức dậy. Vυ" căng tức vô cùng. Cậu nhắn tin cho Phong Vinh nhờ hắn giúp mình giải quyết. Nhìn đến lỗ da^ʍ của cậu , hắn tặc lưỡi:
“Thì ra cậu là người song tính?”
.
Hắn bắt đầu liếʍ mυ"ŧ vυ" cậu, hút sữa chảy ra từ đó. Hắn vừa bóp vừa đưa lưỡi liếʍ đầṳ ѵú cương cứng. Vương Trác Nhiên ưỡn ngực cao cao, tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
Lỗ da^ʍ bắt đầu chảy nước, cậu dang rộng hai chân. Tay Phong Vinh bắt đầu di chuyển về phía dưới khuấy động lỗ da^ʍ. Hắn đỡ lấy dươиɠ ѵậŧ của mình, từ từ đút vào.
Chỉ trong chốc lát, âm thanh da^ʍ mỹ vang vọng khắp phòng….
Phong Vinh cuối cùng cũng cho cậu hai tấm vé, Vương Trác Nhiên dặn hắn: "Chuyện của tôi cậu đừng nói cho ai biết đấy nhé."
"Được thôi," Phong Vinh cong môi cười, "Tôi đương nhiên sẽ không nói cho ai, tôi vẫn còn chờ hành hạ cậu mà."
Nửa đêm, Vương Trác Nhiên bị đánh thức vì vυ" đau. Cậu tuyệt vọng nhận ra rằng lời nguyền rủa sẽ không thể bị thay đổi. Cậu chỉ có thể dựa vào việc bị bạn cùng phòng làm chuyện ấy mới có thể giảm bớt loại đau đớn này.
Phát hiện giường bên cạnh có người chưa ngủ, cậu nhắn tin cho Phong Vinh.
WZR: Ê, hai ngàn một lần, làm không?
Rong:?
Rong: Gì?
WZR:...
WZR: Làm mình làm mẩy! Cậu không muốn thì thôi.
WZR: Đừng vô nghĩa, tối mai, tại Tây Môn sau trường học, tôi thuê phòng, cậu đến không?
Rong: Có.
Nói xong, Vương Trác Nhiên thu hồi lại tất cả tin nhắn, phòng trường hợp Phong Vinh lưu lại chứng cứ.
⬅ Trước Tiếp ➡