⬅ Trước Tiếp ➡
“Nàng là nữ nhi của ta.” Hắn dừng một chút, giọng điệu dịu dàng, mềm mại, cúi đầu nói với nàng. “Cần Nhi, nàng ấy là đại tiểu thư Giang gia, cũng là kế phu nhân sắp vào cửa.”
Nàng đã sớm nghe nói việc này, cũng đoán được thân phận của người tới, nhưng lại lặng im không nói, cũng không thể nói được.
“Nàng ấy bị sao vậy?” Giang Nghi Thanh không hề có chút xấu hổ hay làm ra vẻ của nữ nhi, lớn tiếng hỏi. Nữ hài bị bệnh, gầy yếu, huống hồ còn có đại phu đang bắt mạch giúp nàng, vừa nhìn đã biết là thân thể không khỏe.
Hắn không để ý đến nàng ta, quay đầu hỏi đại phu. “Sao rồi? Độc còn sót lại đã được loại bỏ toàn bộ chưa?”
Đại phu gật gật đầu. “Hiện tại chỉ còn thanh quản của đại cô nương là có vấn đề thôi, cái này không thể chữa được, chỉ có thể từ từ hồi phục.”
Giang Nghi Thanh thấy Tống Duẫn Tín không để ý tới mình thì cảm thấy tức giận. Nếu là bình thường, nàng ta đã sớm đánh một roi qua đó rồi, nhưng mà nàng ta để ý đến nữ hài gần sát đó nên mới chịu đựng không phát tác. “Thanh quản của nàng ấy bị sao vậy?”
Đại phu thấy thái độ lạnh nhạt của hắn cũng không dám vượt quá giới hạn mà giải thích cho Giang Nghi Thanh, ông ta thấy tình huống không ổn, tìm cớ mà lui ra ngoài.
Giang Nghi Thanh thấy thái độ lạnh lùng năm lần bảy lượt của hắn đã sắp không kìm nén nổi lửa giận nữa rồi.
Nữ hài nằm trên giường, lại nhìn về phía nàng ta, đôi mắt xinh đẹp ướt sũng, ngón tay trắng trẻo thon dài để ở yết hầu, rồi lại xua xua tay, ý bảo mình không thể nói chuyện được.
Cơn tức của Giang Nghi Thanh tiêu tán, hừ một tiếng, ngồi trên đệm, tự mình rót một chén nước cho nhuận họng. “Ngay cả nữ nhi của mình cũng không bảo vệ được, loại nam nhân này có thể làm được gì chứ?”
Tống Duẫn Tín không để ý tới lời châm chọc của nàng ta, cúi đầu nhìn xuống nữ hài, dịch góc chăn cho nàng, đôi mắt u ám sâu thẳm đối diện với nàng.
Nàng không chịu rời mắt, đôi mắt trong trẻo như nước, nhìn chằm chằm vào hắn, bên trong tràn đầy lưu luyến, tình cảm sâu nặng, giống như đập vào xương cốt máu thịt của hắn, làm hắn đau đớn.
Hắn khụ một tiếng, rời mắt đi. “Ngươi tới đây làm gì?”
Giang Nghi Thanh không phát hiện ra điều kì lạ giữa hai người, tính cách nàng ta xuề xòa, cũng không hiểu được ánh mắt của người khác, hành động hoàn toàn theo ý mình, làm theo sở thích, mặc lời khuyên can của người khác nên thanh danh của nàng ta mới trở nên hỗn loạn như thế. “Nghe nói ngươi và cha ta đã định hôn kỳ vào mùa thu sang năm, quá lâu, trở về thì làm luôn đi.”
Bức hôn đến trình độ này, Giang Nghi Thanh cũng là người tài ba, tìm trăm dặm khó thấy.
Nữ hài trên giường nghe vậy, lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Vì sao?” Tống Duẫn Tín bình tĩnh hỏi.
“Ta muốn đến Bắc cương, không thể chờ đến mùa thu sang năm, năm nay phải xuất phát luôn.” Nữ nhân mạnh mẽ vỗ bàn, hoàn toàn không có tư thái của nữ nhân, thậm chí còn giống hán tử hơn cả Tống Duẫn Tín.
Dường như hắn đã sớm biết tính cách của Giang Nghi Thanh, ngậm miệng không hề đồng ý. “Ta sẽ suy xét.”

⬅ Trước Tiếp ➡