⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn nhận được tin tức nói là nhi tử độc nhất của Thư lệnh không muốn thành thân với Tống Cần Nhi, tức giận rời nhà trốn đi, hắn thản nhiên cười, không để tên tiểu tử này vào lòng. “Nếu Thư lệnh đã không thèm để ý đến chuyện nhi tử độc nhất của mình rời nhà trốn đi thì đi tạo cho hắn chút phiền phức, để hắn chịu chút đau khổ đi.”
Tùy tùng nghe xong thì nghĩ thầm, liệu có phải chủ tử đang thay đại cô nương dạy cho vị hôn phu của nàng một bài học hay không.
Lúc ấy, trong lòng hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, nếu có thể nhân cơ hội này mà cắt đứt đường con cháu của Thẩm Kính một lần và mãi mãi, lại không làm người khác nghi ngờ thì có thể làm hắn ta không thể nhúng chàm nàng, chiếm đi thân mình nàng.
Ý nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu hắn, không tài nào dứt ra được.
===================================
Giang Thừa Phụ hạ lệnh không để lại bất kì một người nào trong nhà Vân Nương, diệt khẩu toàn bộ, nói đến cùng, chỉ là vì hắn muốn nữ nhi Giang Nghi Thanh của mình được gả cho Tống Duẫn Tín, trở thành kế phu nhân của hắn.
Nghe đồn, Giang Nghi Thanh đã qua tuổi 20 mà vẫn không có ai dòm ngó là bởi vì tính tình nàng ta cực kì tàn nhẫn và độc ác. Đối với thanh danh nữ tử mà nói, đây quả thực là một đòn trí mạng, nhưng nàng ta lại không hề đê để bụng, vẫn hành động tùy tiện hống hách như cũ.
Đây cũng là lí do vì sao, rõ ràng là nữ nhi của Tể tướng, thân phận cao quý hiển hách, nhưng lại không được đưa vào cung làm phi. Nàng ta quá huênh hoang ngạo mạn, Kim thượng cũng không dám muốn nàng ta, chỉ sợ nàng ta ỷ vào thân phận mà tàn sát tất cả nữ nhân trong hậu cung.
Giang Nghi Thanh dẫn người cưỡi ngựa chạy băng băng, đuổi theo sau đoàn xe của Tống phủ.
Thân thủ của nàng ta uyển chuyển, nhẹ nhàng, linh hoạt, tay cầm roi vung lên, móc vào khung bên của chiếc xe ngựa to lớn và xa hoa nhất trong đó, đặt chân lên tấm lót, rồi xoay người bay về phía bệ xe ngựa, mặc kệ đám thị vệ cầm đao đi lên vây quanh mình, tùy tiện mà vén rèm lên xông vào.
Hai thị nữ đồng hành với nàng ta, tư thế oai hùng, tay nắm bài lệnh phủ Tể tướng, buộc đám thị vệ phải lui xuống.
Hắn nhìn chằm chằm vào đại phu kiểm tra cho nàng, trận địa như sẵn sàng đón quân địch, gấp gáp nhìn chằm chằm vào người làm đại phu cảm thấy rất áp lực, hành động gian nan.
Tùy tùng nghe thấy tiếng động ầm ĩ bên ngoài, rút trường đao trên người ra, khi đang muốn đi tới cửa thì Giang Nghi Thanh đã xông vào, hai người bùng nổ xung đột, là hắn nhận ra thân phận người tới, bảo tùy tùng lui ra.
“Tống Duẫn Tín?” Nàng ta nhướng mày đánh giá hắn, sau đó phát hiện nữ hài đang nằm trên giường và hành động bắt mạch của đại phu. “Nàng ta là ai?”
Giang Nghi Thanh nhìn chằm chằm vào nữ hài trên giường, giọng điệu không rõ cảm xúc, giống như chỉ là dò hỏi đơn thuần.
Đôi mắt xinh đẹp ướt át của nữ hài cũng nhìn về phía Giang Nghi Thanh, lại không dám làm càn mà đánh giá, rũ mắt tránh đi ánh mắt quá mức nghiêm khắc và sắc bén của nữ nhân.

⬅ Trước Tiếp ➡