Trong lồng ngực người đàn ông như có một luồng nhiệt huyết đang sôi sục, hắn cười khẽ thành tiếng. Quả nhiên Ninh Nhu thật sự quá ngây thơ, cô cho rằng làm như vậy thì hắn sẽ phải chịu thua sao? Không đời nào, trên đời này không có thứ gì hắn muốn mà lại không có được.
Không tiếp tục tấn công môi cô nữa, hắn trực tiếp dời trận địa xuống dưới, há miệng cắn lên cần cổ thon dài trắng nõn của cô. Răng nanh sắc bén ghim lên da thịt, không đến mức chảy máu nhưng lại khiến cho Ninh Nhu bị đau đến kêu lên thành tiếng. Người đàn ông nhân cơ hội cô hé miệng ra, ngay lập tức tiến quân thần tốc, xâm nhập vào bên tɾong khoang miệng ấm áp bắt đầu dây dưa.
Đầu lưỡi linh hoạt càn quét khắp nơi, điên cuồng chiếm đoạt từng ngóc ngách tɾong miệng cô. Người đàn ông si mê nếm lấy vị ngọt nơi đầu lưỡi, hương vị điềm mỹ của người phụ nữ khiến cho hắn thần hồn điên đảo.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô hắn đã tưởng tượng đến khung cảnh này rấtnhiều lần, nhưng chưa bao giờ đoán được tư vị đó lại mê đắm nhường này.
Mọi thứ trên người cô đều hấp dẫn hắn, từ đôi môi ngọt lịm như mật, sóng mắt mơ màng ngập tràn hơi nước, đến mùi hương cơ thể thơ๓ ngát như đoá hoa đầu mùa nở rộ.
Bàn tay của Phong Dật Thần nắm chặt cằm nhỏ của cô, khiến Ninh Nhu không có cách nào khép miệng lại được. Cô bị ép nhận lấy sự nhiệt tình của hắn. Đầu lưỡi bị hút đến tê dại, xương hàm phát đau, cánh môi bị cắn đến rướm máu, Ninh Nhu h0àn toàn choáng váng dưới sự xâm chiếm của hắn.
Phải đến khi người phụ nữ đã bị hắn làm cho khó thở, Phong Dật Thần mới phát lòng thương tạm thời buông tha cho cô.
Ninh Nhu vốn dĩ là một cô gái trẻ chưa trải sự đời, làm sao có thể chống lại được một người đàn ông trưởng thành với kinh nghiệm đầy mình như hắn. Rất nhanh cô đã bị hôn đến mất trí, đầu óc trống rỗng, vô thức nuốt xuống hỗn hợp nước miếng của hai người. Cô chưa bao giờ nghĩ, lần đầu tiên ở bên cạnh một người đàn ông lại là kiểu phong cách ma͙nh bạo thế này.
Phong Dật Thần, hắn ngang ngược thô lỗ, không coi ai ra gì, muốn có cái gì là phải chiếm lấy cho bằng được. Ninh Nhu có cảm giác như hắn thật sự muốn ăn tươi nuốt sống cô vào tɾong bụng vậy...
Cả đêm hôm ấy, cô không ngừng mơ thấy khuôn mặt điển trai và nụ cười tà ác của hắn. Người đàn ông liên tục dùng giọng nói thâm trầm thì thầm bên tai cô.
"Ninh Nhu, em chạy không thoát đâụ.."
"Em chỉ có thể là của tôi, bị tôi giam cầm ở bên cạnh, không được phép rời khỏi tôi."
“Em phải ngoan ngoãn nghe lời, như vậy thì tôi mới có thể thương em. Nếu không thì..."
Phong Dật Thần cười lạnh một tiếng, tiếng cười âm u khiến người ta lạnh cả sống lưng.
"Em sẽ không muốn biết hậu quả đâụ.."
Ninh Nhu giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Cô mở bừng mắt ra, nhìn ngoài trời đã hửng sáng, cảm giác như Phong Dật Thần vẫn còn ở đây, giọng nói của hắn vẫn quanh quẩn tɾong không gian.
Ninh Nhu hít sâu một hơi, trái tim vẫn đập thình thịch tɾong lồng ngực. Cô giơ tay vén sợi tóc ướt trên dán bên má ra, tɾong lòng nặng̝ trĩu khi nhớ tới lời uy hiếp của hắn.
Nếu cô không chịu nghe lời, Phong Dật Thần sẽ làm gì, không cần nói cũng biết. Chắc chắn hậu quả sẽ rấtnghiêm trọng. Ninh Nhu vô cùng hối hận, mới ngày hôm qua thôi cô còn cho rằng mình đã vớ được một cơ hội ngàn vàng từ trên trời rơi xuống. Lúc nói chuyện với bạn thân, cô còn cười nói bản thân mình chẳng có gì đặc biệt để mà bị hắn nhìn tɾúng cả. Có ai ngờ...
Chẳng qua bây giờ hối hận cũng đã muộn, hợp đồng cũng đã ký rồi. Hơn nữa the0 như lời của Phong Dật Thần, cô đã h0àn toàn bị lừa. Nếu như đơn phương chấm dứt hợp đồng, cô sẽ phải bồi thường một số tiền lớn. Tại sao lại như vậy? Sao hắn dám làm những chuyện khốn nạn như thế?