Ninh Nhu cảm thấy chân tay lạnh ngắt như có một chậu nước lạnh đổ ập xuống đầụ Nhưng rấtnhanh một cảm giác nóng bức lại ùa lên. Cô liên tục giãy giụa, giọng yếu ớt phản bác lại.
"Tôi sẽ kiện anh "
Phong Dật Thần cười ra thành tiếng. Trong lòng hắn cười nhạo cô quá ngây thơ, không đủ hiểu biết về quy luật của thế giới này, càng không hiểu rõ về bản chất của hắn. Chỉ cần hắn muốn, có trăm ngàn cách để ép cô ở lại bên mình, chỗ nào cũng đi không được.
Cúi đầu nhìn xuống cần cổ trắng nõn của cô, mạch máu màu xanh hơi nổi lên mang đến một cảm giác xinh đẹp yếu ớt. Nơi này mảnh khảnh đến nỗi có cảm giác như hắn chỉ cần dùng sức nhẹ một cái là sẽ gãy làm đôi.
Người đàn ông híp mắt lại, tròng mắt trở nên u ám. Khoé môi chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười nguy hiểm.
Ninh Nhu không nhớ rõ đêm qua cô đã trở về phòng trọ bằng cách nào. Cô chỉ có ấn tượng mơ mơ hồ hồ là Phong Dật Thần đã laui xe đưa cô về dưới nhà, sau đó ôm cô vào thang máy, còn tri kỉ đưa tới tận giường.
Toàn bộ quá trình cô đều giống như một con búp bê mất đi linh hồn, mặc hắn đùa nghịch.
Ninh Nhu thật sự không hiểu, rốt cuộc là cô ngu ngốc đến mức nào mới có thể cho rằng mình hoa mắt. Rằng người đàn ông toát lên vẻ nguy hiểm mà mình nhìn thấy lần đầu tiên lại là một chính nhân quân tử dịu dàng phong độ?
Tất cả những gì hắn biểu hiện trước đó đều là giả dối. Sự quan tâm hay giữ khoảng cách cũng chỉ là để cô hạ thấp cảnh giác mà thôi. Giây phút cô phát hiện ra hắn đã làm gì thì đã không còn cơ hội để phản kháng nữa.
Trong nước trà hắn đưa cho cô chắc chắn có thứ gì đó khiến thần trí của Ninh Nhu mê muội. Lúc đầu cô còn có ý chí chống lại nhưng sau đó toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực, cả người nóng lên như thể bị thiêu trên g͙iàn lửa.
Ninh Nhu nhắm mắt lại, muốn quên đi sự việc đêm qua. Cô cầu mong đó chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng mà cô sẽ không bao giờ nhớ lại. Nhưng mà không, đã là thật thì sẽ để lại dấu vết. Người phụ nữ nhìn vào chính mình ở tɾong gương, khuôn mặt mệt mỏi, đôi môi bị cắn đến sưng đỏ, khoé mắt đỏ hoe vì khóc. Dưới lớp quần áo còn có vô số dấu vết mà Ninh Nhu không muốn nhớ lại lý do tại sao nó xuấthiện.
Phong Dật Thần, hắn là đồ khốn
Ninh Nhu ở tɾong lòng chửi mười tám đời tổ tông nhà hắn, vẫn không thể nguôi cơn giận.
Người phụ nữ đưa tay sờ lên môi, có chút rách da khiến cô cau mày rên lên, vừa đau vừa xót. Hai cánh môi tàn tạ chứng tỏ đêm qua nó đã chịu sự xâm phạm mãnh liệt nhường nào.
Tối hôm qua lúc đặt cô lên trên giường xong, Phong Dật Thần không chút do dự cúi người xuống. Nhân cơ hội Ninh Nhu thất thần mà ngậm lấy cánh môi cô lần nữa. Người đàn ông giống như một con dã thú đói khát dày xéo đôi môi đán thương của cô. Đôi tay của Ninh Nhu bị cà vạt trói lên trên đỉnh đầu, càng giãy giụa lại càng siết chặt.
Tư thế nam trên nữ dưới khiến Ninh Nhu cảm thấy vô cùng nguy hiểm. Cô biết rõ mục đích của hắn là gì, nhưng toàn thân không có lấy một chút sức lực để phản kháng. Phong Dật Thần một bên trêu chọc cô, một bên thích thú nhìn dáng vẻ chật vật của cô quay cuồng tɾong du͙c vọng.
Ninh Nhu mở to một đôi mắt tɾong suốt trừng hắn. Nhưng cặp mắt nai tơ không những không khiến hắn dừng lại mà còn kích thích hắn nhiều hơn.
Hắn là một con sói hoang, càng phản kháng hắn càng thích chinh phục̶.
Phong Dật Thần nhìn người phụ nữ đang nằm dưới thân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nhưng tɾong mắt tràn ngập ý chí không chịu khuất phục̶.