Chương 27
Cô rất muốn nói đó là tại anh chứ Cả đêm qua cô cũng bảo anh dừng lại để đi ngủ nhưng anh có chịu nghe đâụ
Ngủ gần đến trời tối, cuối cùng Lê Tử Trung cũng dậy. Khương Hà Nhi vốn chỉ nằm trong lòng anh, cô không ngủ được.
Khương Hà Nhi thấy tối hôm đó anh không hề nấu ăn, cũng không gọi món.
"Anh, không nấu ăn sao?"
"Không, tối nay chúng ta ra ngoài ăn"
"Vậy thôi"
Khương Hà Nhi quay đi như mọi lần, nhưng cô chợt dừng bước quay lại với anh. Cô không nghe nhầm chứ? Anh để cô ra ngoài? "Anh nói thật sao?"
Lê Tử Trung nhìn ánh mắt sáng như sao và biểu cảm háo hức của mèo con nhà mình thì không giấu nổi ý cười. Anh cũng đâu định nhốt công chúa của anh trong tòa thành mãi được.
"Đúng"
Khương Hà Nhi vui mừng cười hí hửng, sau một năm, cô sắp được ra ngoài rồi
"Nhưng mà chúng ta phải chuẩn bị một chút"
Lê Tử Trung nắm tay cô, dắt cô vào phòng tắm.
"Chúng ta cùng tắm trước"
Khương Hà Nhi vui vẻ gật đầụ
Hai người cùng ngồi trong bồn tắm đầy nước ấm, nước tràn cả ra ngoài. Lê Tử Trung kì cọ không sót một chỗ cho cô. Khương Hà Nhi ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh. Bàn tay anh chứa đầy sữa tắm, ngao du khắp thân thể cô, cuối cùng dừng lại trên hai bầu ngực mềm mại, xoa bóp tạo bọt, thỉnh thoảng vân vê nơi nụ hoa dễ thương, kéo nhẹ.
"Ưm...anh..." Khương Hà Nhi cảm giác đây đâu phải là tắm chứ, rõ ràng anh đang muốn lợi dụng trêu đùa cô. Mà trong lúc này cơ thể cô lại hưởng ứng.
"Anh đang tắm cho em, cọ sạch một chút"
Khương Hà Nhi nắm chặt thành bồn tắm, anh lại còn bao biện
"Tử Trung, em đói"
Thấy mèo con của mình kêu đói, anh cũng không tiếp tục đùa cô, nghiêm túc tắm rửa.
Lát sau tắm xong, Lê Tử Trung mang cô ra khỏi bồn tắm, lau khô người cho cả hai. Anh mặc đồ cho mình trước, dùng khăn tắm bọc lấy thân thể của Khương Hà Nhi.
Anh dắt cô ra phòng ngủ, tự mình sấy khô tóc cho cô. Khương Hà Nhi rất thoải mái tận hưởng. cô sắp được ra ngoài rồi.
Lê Tử Trung chải tóc, đánh phấn, tô son giúp Khương Hà Nhi. Mặc dù trong lòng anh cô đã là đẹp nhất nhưng tối nay quan trọng, phải chuẩn bị thật tốt.
Khương Hà Nhi mặc trên người chiếc váy màu vàng nhạt rất đẹp. Lần đầu cô được mặc loại váy chất liệu tốt như vậy, trông có vẻ rất đắt.
"Tử Trung, em có thể mặc nó sao?"
Lê Tử Trung nhìn cô đánh giá, quả nhiên cô mặc gì cũng rất đẹp
"Nó là giành cho em mà"
"Tối nay có gì quan trọng ư?"
"Quan trọng lắm, chúng ta ra ngoài ăn tối"
Lê Tử Trung mang giày cao gót vào cho Khương Hà Nhi, anh dắt tay cô ra ngoài.
"Hà Nhi, đừng phản bội lòng tin của anh"
Khương Hà Nhi nhìn Lê Tử Trung, anh thật khác lạ. Mọi hôm cô hứa hẹn đủ thứ anh cũng không để cô ra ngoài. Tối nay lại sửa soạn cho cô xinh đẹp như nàng công chúa vậy. Còn anh vẫn là dáng vẻ chỉnh tề thường ngày lúc đi làm.
==================================================
Khương Hà Nhi đã rất lâu không bước ra ngoài, không tận hưởng làn gió mát.
Cô ngồi trên chiếc xe ô tô sang trọng, nhìn ngắm bên ngoài. Cảnh đêm thật đẹp, đã bao lâu không thấy cảnh này rồi. Cô không ngờ có ngày mình được ngồi trên chiếc xe đắt đỏ này. Còn nghĩ anh thật sự sẽ nhốt cô cả đời.
"Thích không?" Lê Tử Trung chống cằm nhìn Khương Hà Nhi
Sao cô có thể không thích chứ? Được ra ngoài, mong ước của cô bấy lâu nay.
Tài xế dừng xe ngay trước một nhà hàng 5 sao sang trọng. Lê Tử Trung mở cửa xe để Khương Hà Nhi bước xuống. Cô đi bên cạnh anh, hai người cùng bước vào trong.