⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Hà Nhi ngơ ngẩn nhìn nụ cười của anh, ngây ngốc nhìn mãi mới phát hiện anh đang cười mình
"Không được cười em "
"Được, được, được Em thông minh, anh không cười em" Lê Tử Trung chịu thua
Có lẽ Khương Hà Nhi không biết ngay từ năm còn đi học cô đã bị Lê Tử Trung nhắm trúng rồi. Năm đó đám nữ sinh nhờ anh dạy kèm, nếu không có Khương Hà Nhi anh sẽ không đồng ý. Vậy mà cô là người đặc biệt trong vạn người, có nam thần dạy kèm mà chỉ mải ngủ, đến cả học cũng không chú tâm.
==================================================
"Hà Nhi, vậy đố em cái gì là 'Văn quân hữu lưỡng ý, Cố lai tương quyết tuyệt.' " Lê Tử Trung hỏi
Khương Hà Nhi suy nghĩ thật lòng, câu này của anh có ý gì chứ? Cô đăm chiêu một hồi rồi đáp
" Kim nhật đấu tửu hội, Minh đán câu thủy đầú
Anh vậy mà lại gõ vào đầu cô, lực nhẹ nhưng mà cũng là anh gõ. Cô ôm đầu xoa xoa, anh thở dài
"Nói em ngốc em còn không tin"
"Ai đấu lại người tài giỏi như anh chứ?"
Ngồi một lúc nhìn anh mà Khương Hà Nhi cũng chán rồi
"Tử Trung, em muốn xem phim"
"Được, lại đây"
Lê Tử Trung giao lại máy tính cho cô, đến cả ghế cũng nhường. Anh rời khỏi thư phòng
"Anh đi lấy chút bánh và nước ngọt cho em"
Khương Hà Nhi nhìn theo bóng lưng anh rời đi, cố gói ghém lại suy nghĩ của mình. Cô cũng tranh thủ dùng máy tính tìm phim, lát nữa anh quay lại là có thể xem cùng cô rồi.
Lê Tử Trung nhanh chóng quay lại với bánh quy giòn cô thích và nước ép trái cây. Anh đặt tay đỡ trán, không ngờ cô tầm tuổi này rồi vẫn còn thích xem phim hoạt hình dành cho trẻ con.
"Sắp làm mẹ đến nơi rồi còn có thể xem những thứ này" Anh đút miếng bánh vào miệng cô
"Ai nói lớn rồi là không thể xem chứ?" Khương Hà Nhi cũng tận lực cảm nhận vị ngon của bánh quy. Chắc là hồi sáng có người màn bánh đến.
Để Khương Hà Nhi xem phim đến trưa Lê Tử Trung đã rất chán rồi, công việc vẫn còn một đống ở đó. Anh tủi thân, đành một mình đi nấu cơm, để cô trong thư phòng.
Khương Hà Nhi lén nhìn ra, thấy người đã đi. Cô khẽ cười, ai bảo đêm qua anh ức hiếp cô quá đáng Hôm nay để anh tự nấu cơm, rồi anh tự ăn cũng được. Ăn sáng muộn cô vốn không đói.
Nhưng Lê Tử Trung vốn quản mấy việc này quá chặt chẽ. Dù cô đã nói không đói nhưng anh sợ cô không thành thật, vẫn bắt cô dùng bữa trưa cho bằng được, nếu không ăn anh sẽ tịch thu máy tính. Cô thật sự giống đứa trẻ răm rắp nghe lời anh, ngoan ngoãn ăn trưa.
Dùng bữa trưa xong Khương Hà Nhi phải rửa bát, rửa xong rồi cô cũng không được xem phim nữa, anh ôm cô về phòng ngủ, để cô nằm cạnh anh.
Hai người đánh một giấc đến chiềụ..
Khương Hà Nhi tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên của cô là quay sang phía sau, phát hiện Lê Tử Trung vẫn chưa thức.
Nét mặt anh khi ngủ rất đẹp, không lạnh như khi tỉnh táo. Làm cô cứ muốn nhìn mãi. Khương Hà Nhi tò mò đưa tay vuốt vuốt sống mũi anh. Mũi anh cao như mấy anh người mẫu Tây ấy. Lại đến bờ môi quyến rũ lành lạnh, mềm mềm, cô thích thú.
Đột nhiên Lê Tử Trung mở miệng, ngậm lấy tay Khương Hà Nhi. Cô giật mình vội thu tay về. Anh mở mắt khiến cô có cảm giác mình vừa làm phiền người ta
"Anh...anh dậy rồi. Không phải là em đánh thứ anh chứ?"
Lê Tử Trung giơ tay ôm Khương Hà Nhi vào lòng, động tác thuần thục hôn lên đỉnh đầu cô. Cô không thích bị ôm, liền giãy. Anh phải tốn chút công sức mới có thể khiến mèo con đang làm loạn chịu khuất phục
"Hà Nhi, ngủ thêm đi. Cả đêm qua anh chơi cùng em nên không ngủ đủ"


⬅ Trước Tiếp ➡