Tâm tránh ánh mắt Dương, ấp úng không biết nói thế nào.
Chẳng lẽ lại nói rằng cô đã kết hôn với Hoàng, đêm qua hai người còn quan hệ với nhau? Cô đành lảng sang chuyện khác, để tránh phải nói sự thật khiến Dương đau lòng.
"Em. Hoàng... bọn em... vẫn khỏe."
Dương nắm tay Tâm rất chặt, như bấu víu một chút hi vong mịt mờ, mà chính chị ta cũng không biết là mình đang hi vọng điều gì. Chị ta hỏi thêm lần nữa.
"Em biết chị không muốn hỏi cái này. Chị muốn hỏi, hai người đã kết hôn chưa?"
Thực ra, chuyện hai người họ kết hôn, chị ta đã biết từ lâu.
Chị ta chỉ muốn trực tiếp hỏi Tâm, xem thái độ của cô như thế nào, sau đó còn biết đường suy xét những hành động tiếp theo.
Thấy Tâm trốn tránh vấn đề, cụp mắt xuống không dám nhìn thẳng, chị ta đã biết, cô gái này, chị ta có thể đối phó được.
"Không sao, em cứ nói đi. Chị không trách em đâu, em là em gái chị, chị không hiểu em thì còn ai hiểu em vào đây nữa.
Chị biết em không phải người xấu xa, tính cách của em cũng không phải kiểu thích đi cướp chồng người khác. Chắc chắn là có lý do bất khả kháng đúng không? Không sao, chị chỉ muốn biết hai người đã kết hôn chưa. Em gái chị và người đàn ông chị yêu, hai người có thể chăm sóc cho nhau, sống thật hạnh phúc, chị cũng an lòng."
Dương càng tỏ ra bao dung, thấu hiểu, cảm thông thì Tâm càng tự trách. Cô là một người tồi tệ đến thế nào, mới có thể làm ra những việc như vậy. Vì cái gọi là “lý do bất khả kháng"
đó, cô kết hôn với chồng sắp cưới của chị gái, làm tổn thương chị, phá hoại một mối lương duyên, xen vào một gia đình lẽ ra là tốt đẹp. Lại còn để chị phải an ủi ngược lại mình.
Áy náy và tự trách khiến cô không kìm nổi mà rơi nước mắt.
"Chị ơi em xin lỗi... em đã... em có lỗi với chị.."
Cô chẳng nói được gì hơn ngoài lời xin lỗi, mong rằng chị sẽ tha thứ cho sai lầm của mình.
Dương vỗ vai cô, tiếp tục đóng vai một người chị hoàn hảo.
"Không sao, cô em gái ngốc nghếch này. Chị đã nói không trách em thì sẽ không trách em. Em giúp chị chăm sóc cho anh Hoàng, chị phải cảm ơn em mới đúng, làm sao trách em được."
Tâm vừa khóc vừa nói trong nước mắt.
"Chị yên tâm... Hoàng không hề yêu em, người anh ta yêu luôn luôn là chị... Anh ta cưới em chỉ là do gia đình sắp đặt thôi.."
Hừ, tốt nhất là như thế, không phải của mình thì đừng có nổi lòng tham, nếu không, cô sẽ không tưởng tượng được hậu quả đâu, em gái thân yêu của tôi ạ. Nghĩ như vậy, nhưng Dương không hề nói ra. Ngoài mặt, chị ta vẫn võ về, an ủi Tâm.
Ở nơi Tâm không nhìn thấy, ánh mắt chị ta tràn đầy sự căm ghét, và cả đôi chút vui vẻ khi thấy cô tự trách đến mức bật khóc. Đột nhiên, chị ta chú ý đến cổ Tâm, có dấu hôn trên cổ, dấu hôn rất mới và rất sâu, rõ ràng là vừa có cách đâu không lâu. Tâm không phải loại con gái có thể có mối quan hệ không đứng đắn ngoài vợ ngoài chồng. Hiển nhiên, dấu hôn đó là tác phẩm của Hoàng.
Cô em gái này của chị ta cũng không ngoan ngoãn như vẻ ngoài. Hai năm trước như thế, bây giờ cũng chẳng khác gì.
Ngoài mặt khóc lóc xin lỗi, sau lưng lại vẫn lên giường với người đáng ra là anh rể mình. Làm tốt lắm, đã vậy, sau này đừng có trách nếu chị gái dạy dỗ em càng “cẩn thận" hơn nhé.
Tâm vẫn đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ riêng của mình, không hay biết cổ áo vô tình lệch đi đã làm lộ ra dấu hôn trên cổ. Cũng không biết, dấu hôn đó đã khiến cho người vốn không ưa thích gì cô càng thêm ghen ghét.
"Đã hết giờ thăm tù, mời người nhà ra về, phạm nhân trở về phòng."
Giữa không khí yên ẳng của phòng thăm gặp vang lên giọng nói của cán bộ trại giam, kéo hai người trong phòng trở về với thực tại. Dương vuốt tóc Tâm, cười cười.
"Em về đi, sau này có rảnh thì nhớ vào thăm chị."
Đôi mắt Tâm vẫn ửng đỏ, cô cố nặn ra một nụ cười, vẫy tay với chị gái, rồi đi thẳng ra ngoài.
Bên ngoài, nắng vẫn vàng rực rỡ, nhưng người qua lại đã đông hơn so với lúc cô ra khỏi nhà. Cô lấy điện thoại ra, mở ứng dụng định gọi xe trở về. Cô vốn không khỏe sẵn, lại chạy qua chạy lại từ sáng, giờ đã sắp quá trưa mà vẫn chưa ăn gì. Ở trong phòng thì không sao, ra đến ngoài cổng, ánh nắng giữa trưa có phần gay gắt làm cô cảm thấy hơi choáng váng đầu óc, liền đi sang bóng râm bên dưới tán cây ngay sát đường.
Bấm chọn “Đặt xe", chờ suốt mười lăm phút, không ngừng đặt lại, vẫn không có tài xế nào chịu nhận chuyến. Cô hơi sốt ruột, vừa thoát khỏi ứng dụng rồi vào lại, vừa đi loanh quanh xung quanh cái cây.
Lề đường ngay sát hàng cây, một chiếc xe chầm chậm dừng lại.
Hoàng vừa đi ra ngoại thành bàn bạc về dự án mới với đối tác, tình cờ đi qua con đường gần trại giam. Hắn nghĩ cũng đã khá lâu không đến thăm Dương, không biết người ở trong đó thế nào, liền đánh tay lái, chuyển hướng xe. Không trở về công ty mà rẽ thẳng sang trại giam.
Tường rào sơn vàng, cổng trại với bốn năm người đứng gác vừa hiện ra trước mắt, hắn thấy bên đường có một bóng người khá quen. Không phải Tâm – người vợ trên danh nghĩa của hắn sao? Đáng ra bây giờ Tâm phải ở nhà nghỉ ngơi, cô ta đến đây làm gì?
Hắn dừng lại bên lề đường, hạ kính xe xuống. Tâm đang chú ý nhìn màn hình điện thoại, không để ý đến sự xuất hiện của hắn. Thấy vậy, hắn mở cửa xe, bước xuống.
Chân dài sải bước đến trước mặt cô gái, hắn lên tiếng:
"Tại sao cô lại ở đây?"
Tâm ngước lên, hai ánh mắt một ngơ ngác, một không cảm xúc vô tình chạm vào nhau. Cả hai đều giật mình quay đi, giả vờ lơ đãng nhìn sang nơi khác.
Kẻ đáng thương
Tâm không ngờ đến trại giam thăm chị gái mà có thể gặp Hoàng. Đúng là lúc cần thì không gặp, lại gặp lúc không ngờ đến. Cả tháng nay hắn vắng nhà, hôm qua vừa về xong thì hôm nay đã gặp ở đây. Cô né tránh ánh mắt hắn, trong lòng có một chút xấu hổ khi gặp lại người đàn ông vừa mới làm chuyện thân mật với mình.
Hai người là vợ chồng, nhưng khi gặp nhau, không khí còn lúng túng hơn cuộc gặp gỡ của hai người bạn. Chẳng phải do công việc bận rộn, mà chính là do lòng người xa cách, đã khiến mối quan hệ vợ chồng của họ biến thành "gần gũi thì ít, xa cách thì nhiều". Mỗi lần gặp nhau đều thấy xa lạ, rồi hiểu lầm chất chồng nối tiếp khiến hai người theo bản năng không muốn nghe tiếng nói của người kia.
"Tôi đến thăm chị Dương. Còn anh thì sao?"
Cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, trả lời lại rồi hỏi hắn tại sao lại đến đây. Nói xong mới thấy mình vừa hỏi một câu quá ư là ngờ nghệch, hắn đến đây thì có thể vì chuyện gì khác được chứ. Người đàn ông này lạnh lùng vô tình đến mức không nỡ đắp cho cô một chiếc chăn, nhưng đối với Dương thì lại trái ngược hoàn toàn. Trong mắt Dương, hẳn luôn là người đàn ông mẫu mực, biết trân trọng và quan tâm đến người khác.
Hắn thấy cô nói đến thăm Dương thì cười khẩy. Cô ta nghĩ rằng có thể lừa hẳn thêm lần nữa à?
"Cô không phải ở đây giả vờ mèo khóc chuột. Dương tốt với cô thế nào, cô đáp lại cô ấy thế nào, trong lòng cô đều rõ ràng.