Bàn tay gầy guộc của ông cũng siết chặt lấy tay bà, nhẹ nhàng trấn an.
"Không sao, tôi đã tỉnh từ lúc chú thím ở đây, nhưng hơi mệt nên không mở mắt thôi."
Dứt lời, đôi mắt đục mờ nhuốm đầy vẻ mệt mỏi của ông ta lại nhìn về phía Tâm, lắc đầu thở dài. Dường như rất thất vọng với đứa con gái này. Ông ta vẫn luôn cảm thấy, trong mấy đứa con cả trai lẫn gái, chỉ có mình đứa này là không giống ông ta chút nào. Cũng không hề thân thiết, nũng nịu với ông như chị nó.
"Dương rất ngoan ngoãn, lễ phép, quan hệ với mọi người trong dòng họ cũng rất tốt. Nếu là con bé, chắc chắn không vì chuyện nhỏ mà hỗn hào với bậc cha chú như vậy.."
Nói đi nói lại, Dương vẫn là đứa con gái được ông thương yêu cưng chiều từ nhỏ, cũng luôn nghe lời, ngoan ngoãn và hợp tính ông. Còn Tâm thì hoàn toàn trái ngược, lạnh nhạt với gia đình, không quan tâm mọi người.
Bà Vân nhìn ông, muốn nói lại thôi, sau đó nuốt nước bọt vài lần, mới lên tiếng.
"Anh nhắc làm em nhớ con bé quá, không biết ở đó có đói rét gì không, có bị ai bắt nạt không. Lần trước em vào thăm, con bé gầy lắm, sắc mặt không tốt còn an ủi em nói ở trong đó thoải mái lắm, chúng ta ở ngoài không cần lo lắng gì cả."
Bố cô gật đầu.
"Ừ, con bé trước giờ vẫn biết suy nghĩ. Chỉ vì một phút xúc động mà phải chịu cảnh vào tù ra tội thế này. Nếu không phải..
Đáng ra ngay từ đầu, nên để con Tâm nhận tội, để nó ngồi tù thay cho chị gái mới đúng. Dù sao mọi chuyện cũng từ nó mà ra."
Tâm sửng sốt, nhìn bố cô trân trân, cô kinh ngạc đến mức không biết phản bác thế nào. Dương vào tù với tội danh giết người, là cố ý giết người. Chỉ ngồi tù sáu năm đã là quá nhẹ nhàng rồi. Tuy cô luôn cảm thấy mình có lỗi với chị gái, nhưng chuyện giết người này, rõ ràng là do Dương tự gây ra. Làm sao có thể bắt cô gánh tội thay cho chị được? Mà câu nói của bố cô, rõ ràng đã trải qua suy nghĩ kĩ càng, chứ không phải thuận miệng nói ra.
Đã vậy, mẹ cô nương theo lời nói của ông, cũng nhìn cô bằng ánh mắt như thể nhìn kẻ tội đồ của gia đình.
"Bố con nói đúng đấy, con nợ con bé Dương quá nhiều.
Chuyện cướp chồng thì thôi đi, coi như cũng là vì cứu tập đoàn.
Nhưng con bé vì bảo vệ con mà bị kết tội, ngồi tù sáu năm, làm em gái thì ít nhất cũng phải thường xuyên vào thăm hỏi chị mình chứ. Con nhởn nhơ sống ở bên ngoài, có bao giờ nghĩ đến chị con đang khổ sở trong lao ngục không?"
Tâm không hiểu nổi, tại sao cả bố cô, mẹ cô, chồng cô, và tất cả mọi người xung quanh đều nhận định tất cả sai lầm, tội lỗi đều là do cô gây ra, và tất cả hậu quả, đáng ra đều để cô gánh chịu? Coi như người ngoài nhìn vào không hiểu rõ mọi chuyện. Nhưng còn bố mẹ cô, tại sao lại đối xử với cô như vậy?
Họ chứng kiến cô lớn lên, cô tốt hay xấu, họ cũng là người rõ nhất. Nhưng khi xảy ra chuyện, điều đầu tiên họ nghĩ đến, là phải bảo vệ chị gái, đẩy cô ra làm kẻ chết thay. Họ không nghĩ cho cảm nhận của cô, không nghĩ cho tương lai của cô, không cần biết cô sẽ đau khổ thế nào khi nghe những lời vô tình đến thế từ các bậc sinh thành.
Cùng là con gái trong nhà, nhưng cách họ đối xử với hai người lại khác nhau hoàn toàn. Lẽ nào vì cô không mấy thân thiết với mọi người, nên họ coi như cô không phải con gái họ?
Một đứa con gái chưa từng được cha bế ẩm, được mẹ vuốt ve, một đứa con gái luôn luôn bị mang ra so sánh... Dường như, đối với họ, tất cả mọi việc cô làm, Bao gồm cả tồn tại trên đời này, cũng đều là sai trái. Đau khổ của cô, chưa từng có ai thấu hiểu, cảm thông. Họ chỉ nhận định, là cô làm sai, là cô có lỗi, là cô mắc nợ chị cô.
Trên đời này, chưa từng có ai thật lòng thương yêu cô cả.
Hai người đã kết hôn chưa?
Rời khỏi phòng bệnh, cô cứ mãi nghĩ ngợi về chuyện của Dương. Không thể phủ nhận, Dương là một người chị gái tốt.
Nếu nói bố mẹ cô luôn nhất bên trọng nhất bên khinh, thì Dương lại khác, từ nhỏ đến lớn, chị luôn luôn giúp đỡ cô trong mọi việc.
Cũng vì chị quá tốt với cô, nên khi làm chuyện có lỗi với chị, dù là do hoàn cảnh ép buộc, cô vẫn vô cùng áy náy. Đến mức, từ khi quyết định kết hôn với Hoàng, cô đã không dám vào trại giam thăm chị.
Xuống khỏi xe taxi, không ngừng đi qua đi lại trước cổng trại giam, cô vẫn đang suy nghĩ xem mình có nên vào thăm chị hay không. Nếu không đến, là phụ lòng chị đã quan tâm săn sóc cô bao năm, nếu đến, cô thật chẳng còn mặt mũi nào nhìn chị nữa.
Trong sâu thắm tâm hồn cô đang sợ hãi, cô sợ người chị gái mà mình luôn yêu thương, quý trọng nhìn mình với ánh mắt xa lạ, sợ chị sẽ ghét cô, sợ chị sẽ mắng chửi, đuổi cô đi. Tệ hơn nữa, cô sợ rằng chị sẽ từ chối gặp mặt. Nên đã đi loanh quanh gần cổng trại giam rất lâu mà không có đủ dũng khí để đi vào.
"Thôi, vào đi", cô cắn răng, quyết định đi vào thăm chị. Cho dù có bị chị căm ghét, chửi mắng, cô vẫn muốn gặp chị một lần. Dù sao cô cũng đã làm sao, chị có đối xử với cô như thế nào cũng đều là xứng đáng.
Sau khi xuất trình giấy tờ cần thiết, cô đi theo hướng dẫn vào một căn phòng. Cán bộ trại giam nói đó là phòng thăm gặp. Căn phòng không lớn, tường sơn vàng hơi cũ, nhiều chỗ đã tróc sơn lộ ra vôi vữa xám xịt. Trong phòng trống trải, chỉ có một dãy bàn gỗ và hai dãy ghế đá xếp đối diện nhau, ngoài ra không còn gì khác.
"Hôm nay không phải ngày nghỉ nên người thăm nuôi không đông. Các chị có một tiếng đồng hồ, cứ thoải mái nói chuyện. Tôi đứng ngay đây, bao giờ hết thời gian tôi sẽ nhắc."
Cô gật gật đầu với cán bộ trại giam, thấp thỏm ngồi xuống ghế, căng thẳng xoa hai tay vào nhau.
"Cạch", cánh cửa phòng bên đối diện bật mở, Dương bước vào phòng. Đẳng sau chị là một người mặc cảnh phục, người đó dặn dò gì đó, rồi đứng cạnh cửa. Dương gật đầu, đi thẳng về phía bàn ghế, ngồi xuống đối diện Tâm.
"Chị gầy quá."
Tâm nói với đôi chút xót xa. Mấy năm nơi trại giam đã biến cô tiểu thư xinh đẹp ngày nào thành một nữ phạm nhân quê mùa. Mái tóc dài đến eo chỉ còn lớt phớt màu nhuộm ở phần đuôi tóc. Làn da trắng xanh, khuôn mặt thiếu sức sống không hề trang điểm. Bộ quần áo sọc trắng đen rộng thùng thỉnh bao lấy thân thể gầy yếu mảnh mai. Tưởng như chỉ một cơn gió nhẹ thôi qua cũng có thể khiến chị lung lay.
Dương cười với cô. Ngoại hình chị ta thay đổi gần như hoàn toàn, chỉ có nụ cười là vẫn như ngày nào, dịu dàng, chuẩn mực.
"Thời gian đầu ăn uống không quen, bây giờ tốt hơn nhiều rồi."
Xem nào, em gái thân yêu của chị ta. Một thời gian không gặp, Tâm càng ngày càng đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Váy dài qua gối phác họa đường cong xinh đẹp, thân hình duyên dáng, yêu kiều. Đôi môi đỏ thắm, giày cao gót nhọn hoắt, giọng nói êm tai, quả là những tuyệt chiêu để đốn gục trái tim đàn ông. Đáng tiếc, mắt chọn đàn ông thì lại không tốt lắm, cô đã chọn sai người. Người đàn ông ấy từ lâu chị ta nhắm rồi, đừng hòng có ai cướp đi được.
Thấy em gái cúi đầu, không nói gì, chị ta vẫn duy trì nụ cười, tỏ ra thân thiết hỏi:
"Em thì sao? Nhìn em dạo này có vẻ không tệ."
Tâm lơ đãng nhìn sang bên cạnh, bỏ lỡ sự đố kị, ghen ghét chợt lóe lên trong ánh mắt của Dương. Khi cô lại lần nữa nhìn chị ta, thì ánh mắt lại trở về với vẻ thương yêu trìu mến ngày thường.
"Vâng, em vẫn tốt, công việc và cuộc sống đều ổn. Mọi thứ không có nhiều thay đổi, chị vẫn biết em thích sự ổn định mà."
Dương chợt cầm lấy tay cô, ngập ngừng.
"Vậy còn..."
Chị ta không nói tiếp, như thể không biết phải làm sao để nói thành lời. Trong giây lát, cô đã hiểu chị gái mình đang muốn hỏi về ai, liền nắm lại bàn tay chị. Bàn tay thon dài với những khớp xương gầy guộc, móng tay đều cắt ngắn sạch sẽ.
"Tâm, em nói thật với chị đi, em với anh Hoàng thế nào rồi?"