Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 24
⬅ Trước Tiếp ➡

Mai hơn Tiểu Cửu của chúng ta đâụ Đi ngang qua cửa kính, Mộ Mai vẫn không nhịn được ngắm nhìn hình bóng của mình tóc dài ngang lưng, bên trái là chiếc kẹp màu hồng, theo mái tóc đong đưa, đóa hoa mai kia vô tình khẽ trượt xuống thái dương.
Trong lòng Mộ Mai chợt trào dâng cảm xúc mông lung, tựa như vui mừng, tựa như e ấp.
Tuy nhiên niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Cô bị chặn ngoài cổng điện tử, bảo vệ gác cổng nói với Mộ Mai, Vưu thiếu gia bảo cô không cần quay về nữa.
Bấy giờ Mộ Mai mới nhớ ra mình đã ra ngoài quá lâu, không kịp trở về trước khi Vưu Liên Thành thức dậy.
Thế là Mộ Mai đứng ngoài cổng đến khi màn đêm trùm xuống, sao giăng đầy trời, rồi cho đến tận lúc tia nắng đầu tiên hửng lên phía chân trời, bình minh kéo đến.
Đúng tám giờ sáng, cánh cổng điện tử mở ra, chiếc Roll Royce dài chậm rãi chạy tới.
Mộ Mai thấy Vưu Liên Thành liếc nhìn cô qua cửa xe, sau đó không hề dừng lại dù chỉ một giây, cứ thế nghênh ngang rời đi.
Buổi trưa, Vưu Liên Thành tan học trở về, thông qua cửa sổ xe, vẫn thấy Lâm Mộ Mai đứng ở chỗ cũ.
Sau mấy phút, xe Vưu Liên Thành chạy vào, cổng điện tử được mở ra lần nữa.
Dì giúp việc Susan vui vẻ chạy tới, báo cho Mộ Mai biết Vưu thiếu gia đã đồng ý cho cô vào.
Susan là một người phụ nữ Scotland hơn bốn mươi tuổi, trong dinh thự họ Vưu có tám người giống như Susan, họ là người có kinh nghiệm quản lý việc nhà dày dặn, mỗi người đều có công việc của riêng mình.
Người thì chịu trách nhiệm giặt giũ, người thì chịu trách nhiệm quét dọn phòng ốc, người thì chịu trách nhiệm đi chợ...
Trong dinh thự có ba tài xế, bốn bảo vệ, hai công nhân làm vườn, một người cắt tỉa cây cảnh và nhóm đầu bếp...
tổng cộng có đến mấy chục người đều thuộc sự quản lý của quản gia Nguyệt Như.
Tất cả bọn họ đều vây quanh cuộc sống của Vưu Liên Thành, có đôi khi nghe họ kính cẩn gọi “Vưu thiếu gia” khiến Mộ Mai cảm giác mình như đang ở thế kỷ XIX chứ không phải thế kỷ XXI.
Susan dẫn Mộ Mai đến đình nghỉ chân hình quạt trong vườn, Vưu Liên Thành vẫn còn mặc đồng phục học sinh ngồi ở đấy, đang cúi đầu nghịch điện thoại di động.
Đứng khoảng hai mươi phút, Mộ Mai thấy hơi mệt nhưng vẫn cố tập trung suy nghĩ, liếm đôi môi khô khốc, cố gắng để âm thanh mình trong trẻo.
"Vưu thiếu gia, tôi có thể giải thích, hôm qua..." Vưu Liên Thành xua tay, ý bảo cô không cần nói tiếp.
"Mới vừa rồi cho cô vào không phải là vì hành động của cô đã làm tôi cảm động.
Cho cô vào là vì tâm trạng tôi tốt, tâm trạng tốt thì nhìn việc cũng thuận mắt hơn.
Tương tự như thế, tối qua cho cô đứng bên ngoài không phải vì cô lén chuồn đi làm tôi tức giận mà là tâm trạng tôi khó chịu thôi.
Lâm Mộ Mai, một tháng lương của cô là mười nghìn bảng Anh, ở nước Anh này, dù là gái bao cao cấp nhất cũng không kiếm được nhiều tiền như cô đâụ Thật ra thì cô nên hiểu, trong mười nghìn bảng Anh mỗi tháng của cô có một phần là hầu học, nhưng cũng có một phần là hầu ngủ.
Song tôi sẽ không làm những việc ấy với cô, giữ cô lại là vì có khi tôi cần ai đó để trút giận.
Tôi nghĩ cô chẳng thiệt thòi gì khi mỗi tháng nhận mười nghìn bảng Anh chỉ để nghe một đứa


⬅ Trước Tiếp ➡