Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡

bẩm, ôi xem đi, mẹ Xuân đã lẩm cẩm đến mức quên cả sinh nhật Mộ Mai rồi.
Trên thế giới này, chỉ có sơ Tống là nhớ sinh nhật Mộ Mai thôi.
Hằng năm bà đều gọi điện thoại sang đây, dịu dàng chúc cô sinh nhật vui vẻ.
"Mộ Mai, sinh nhật vui vẻ." Giọng Triệu Cẩm Thư ôn hòa như nước sông Thame, lúc này anh không gọi cô là Tiểu Cửu nữa, "Mộ Mai sinh nhật vào mùng 2 tháng 2, ở Trung Quốc, đây là ngày Rồng Ngẩng Đầu, tượng trưng cho giá lạnh đã tan, tượng trưng cho xuân về hoa nở, tượng trưng cho vạn vật hồi sinh.
Cho nên Lâm Mộ Mai à, em hãy khiến mình vui vẻ hơn đi nào." Mộ Mai nghiêng đầu, nhìn những con thuyền bé như chiếc bật lửa chở khách du lịch bên dưới, nói "Em không có gì vui cả." Triệu Cẩm Thư lắc đầu, đặt tay lên ngực Mộ Mai "Anh nói chính là nơi này mau vui vẻ lên ấy." Khi chạm vào nơi mềm mại như bông xốp cao ngất kia, thấy người trước mắt đỏ cả mang tai, Triệu Cẩm Thư mới nhận ra mình vô ý biết mấy.
Cho đến nay, Triệu Cẩm Thư vẫn luôn thương hại cô bé Lâm Mộ Mai này.
Cô như thể đứng bên ngoài thế giới, nhìn đám con gái đồng trang lứa lúc khóc lúc cười, nhìn họ yêu đương hẹn hò, nhìn họ được bạn trai che chở, nhìn họ giận dỗi với bạn trai.
Xưa nay cô luôn núp trong góc khuất thờ ơ xem, giống như chuyện bình thường nhất với một đứa con gái là thứ xa xỉ với cô, chỉ có thể khát khao hi vọng mà thôi.
Mỗi lúc như vậy, trong lòng Triệu Cẩm Thư sẽ xuất hiện cảm xúc như kiểu bất kể anh phải hi sinh cả sinh tính mạng cũng muốn cô được cười thoải mái, dù chỉ là một giây một phút thôi cũng được.
Trước đó Triệu Cẩm Thư không biết tình cảm này gọi là gì, bây giờ thì anh đã loáng thoáng hiểu được.
Đáng nhẽ ra nên buông tay ra nhưng anh không làm vậy, dường như anh đã mê mẩn cảm giác này, chỉ cảm thấy không khí trong vòng đu quay nho nhỏ quá đỗi dịu dàng êm ái.
Mộ Mai ngượng ngập nhích người ra, tay Triệu Cẩm Thư trượt xuống, hai người đều đỏ mặt.
Triệu Cẩm Thư nhấc chiếc hộp trong tay lên, phá tan bầu không khí lúng túng.
"Lâm Mộ Mai, hôm nay anh còn chuẩn bị món quà khác cho em nữa này." Triệu Cẩm Thư nhanh chóng khôi phục dáng vẻ thường ngày, "Giống như là quà sinh nhật, giống như là..." Nói đến đây, Triệu Cẩm Thư chớp mắt "Lâm Mộ Mai, năm nay em đã tròn mười tám tuổi rồi.
Ở một số quốc gia Đông Nam Á, con gái mười tám tuổi sẽ tổ chức lễ thành nhân, anh đã chuẩn bị quà lễ thành nhân cho em đây." Năm ấy, trên vòng đu quay bên bờ sông Thames, Triệu Cẩm Thư tặng cho Lâm Mộ Mai một chiếc máy ảnh Kodak kiểu mới nhất, anh treo máy ảnh vào cổ cô, không chúc gì cả, chỉ im lặng ngắm nhìn cô.
Mộ Mai rất thích chụp ảnh, siêu, siêu thích luôn ấy.
Máy chụp ảnh là thứ phát minh mà Mộ Mai thích nhất, tay vừa ấn nút, cả bầu trời xanh trong, mây trắng lượn lờ, muôn hoa nở rộ và nụ cười hồn nhiên của bọn trẻ đều biến thành vĩnh hằng.
Năm mười tám tuổi ấy, Mộ Mai đã trải qua lễ thành nhân của mình trên vòng đu quay.
Chàng trai tên là Triệu Cẩm Thư đã tặng cho cô chiếc kẹp tóc hình hoa mai, anh kẹp nó lên tóc mai cô và nói Anh nghĩ, trên đời này chắc chắn không ai thích hợp với cái tên Mộ


⬅ Trước Tiếp ➡