Chương 22
"Tôi sẽ tìm cậu vào một thời gian cố định, địa điểm có thể do cậu định. Trừ cái đó ra tôi hi vọng chúng ta đừng gặp nhau quá nhiềụ" Đây mới là điều Chu Trạch An muốn nói nhất. Hắn không hi vọng dây dưa quá nhiều với nhân loại này. Chờ kỳ phát tình qua, hắn sẽ nghĩ biện pháp xoá bỏ ký ức của Trương Nhai.
"???" Trương Nhai hơi ngớ ra, "Anh nói lại lần nữa?"
"Tôi sẽ cố định..."
"Cố định cái cụ nội nhà anh " Trương Nhai đứng phắt dậy khỏi bàn, "Làm bạn chịch phải chú ý nhu cầu đôi bên hiểu không Anh nói xoạc là xoạc, anh nói không xoạc là không xoạc á hả? Tôi có bán đếch đâu? "
"Nếu cậu cần, tôi có thể đưa tiền cho cậụ"
"Đưa bà má nhà anh "
Trương Nhai bùng nổ triệt để, quay người nhặt quần lên xỏ vào.
Qủa nhiên thằng cha này bị bệnh tâm thần từ đầu đến đuôi, dáng vẻ đẹp trai vóc người săn chắc sức lâu lực bền súng ống xịn sò cũng không bù được bản chất cặn bã.
Cậu dâm nhưng cậu không hèn, Chu Trạch An nói đến nói đi đến cái mức này mà cậu vẫn nịnh bợ cầu phịch thì đúng là ti tiện đến hoảng.
Trương Nhai nói xong thì không thèm để ý đến Chu Trạch An, đang mặc quần, bỗng bất thình lình có một nguồn lực từ sau lưng đẩy cậu ngã nhào xuống đất. Quần còn chưa kịp mặc xong đã bị giật xuống lần nữa, kể cả đồ lót.
"Đù moẹ anh... Ư " Trương Nhai nói còn chưa xong đã bị Chu Trạch An xỏ xuyên.
"Con mẹ nó anh, ưm a... Nghe không hiểu tiếng người à? Ông đây đã nói là không xoạc "
"Nhưng hôm nay là cậu chủ động mời gọi tôi." Chu Trạch An không cho cậu bất luận thời gian giảm xóc gì, nhanh chóng điều khiển cuộc chơi.
Vừa rồi nhẫn nhịn lâu như vậy, khúc cây phía dưới Chu Trạch An đã sưng hết cỡ, mỗi lần đâm chọc thọc làm đều nghiến thẳng lên điểm mẫn cảm của Trương Nhai. Trương Nhai căn bản là nói không nên lời, chỉ có thể rên rỉ nức nở.
Trương Nhai nằm rạp trên đất, Chu Trạch An đè lên người cậu, một tay vịn mông cậu, một tay ngắt đầu vú cậụ
"Nhỏ giọng chút đi."
Trương Nhai quay đầu lườm hắn một cái, cố ý không nghe theo, kêu lớn tiếng hơn tục tĩu hơn, "Giám đốc, a a a, anh, anh nhẹ chút a a a. Giám đốc muốn đ t chết em ư "
Chu Trạch An bị Trương Nhai la gọi như thế lại cứng thêm mấy phần, vừa rồi đâm rút mãnh liệt đã thư giải được một chút dục vọng, thế là hắn bắt đầu chậm rãi từ tốn rút ra lại đút vào. Phần hông đụng vào mông thịt Trương Nhai từng cái từng cái, tiếng bộp bộp nương theo tiếng nước nhóc nhách giữa hai chân Trương Nhai, vang vọng trong phòng làm việc yên tĩnh, nghe rõ dị thường.
Trương Nhai không cam tâm khi quyền chủ động đều nằm trong tay Chu Trạch An, cậu cố gắng dùng huyệt sau mút chặt dương vật Chu Trạch An, để thành ruột quấn siết lấy đỉnh đầu dạng xoè ô kia, đồng thời cậu vươn tay ra sau xoa nắn túi trứng của Chu Trạch An.
Chu Trạch An kéo cái tay làm loạn qua, ôm lấy cả người Trương Nhai đổi tư thế khác, bế bổng cậu lên, hai tay nâng mông Trương Nhai, để hai chân cậu quấn lấy eo mình.
Dưới tác dụng của trọng lực, Chu Trạch An chui vào càng sâu hơn, thúc háng lên từng cái từng cái một.
Trương Nhai ôm cổ Chu Trạch An, sướng đến ngửa đầu rên rỉ "Sâu, sâu quá... Ưmmm aa Đừng dừng lại, aa, nhanh hơn chút nữaaa ..."
Lúc này Chu Trạch An rất là nghe theo, tăng nhanh tốc độ quất roi, lực đạo không giảm chút nào, hoàn toàn không lo sẽ chơi hỏng Trương Nhai, cái nào cái nấy vừa nhanh vừa mãnh liệt.