Chương 21
Chu Trạch An ngồi, hai chân Trương Nhai giẫm lên hai bên tay ghế của hắn, hai tay chống ra sau đỡ lấy cơ thể, phần hông hơi ưỡn lên đối diện với Chu Trạch An.
"Giám đốc, chào anh. Em là cốc thủ dâm chuyên dụng của anh " Trương Nhai vừa nói vừa cởi quần của mình, "Kẹp, hút, ma sát, tuốt, anh muốn chơi thế nào?"
Lời thoại phóng đãng và tư thế khiêu gợi khiến thân dưới Chu Trạch An cũng có xu hướng ngẩng đầụ
Nhưng hắn không thích cảm giác tình dục bị khống chế trong tay người khác. Cho dù hiện giờ trong lòng hắn chỉ muốn nhấn tên lẳng lơ đĩ dâm này lên bàn chịch chết, nhưng mặt ngoài vẫn bất động ung dung.
Trương Nhai nhanh chóng cởi sạch quần dài và quần lót. Cái mông trắng bóng dán vào mặt bàn nâu đậm, lỗ nhỏ màu phấn hồng khẽ hé ra đóng vào mời gọi Chu Trạch An.
Chu Trạch An không chút nghi ngờ chỉ một giây sau cái mông dâm dật này sẽ làm ướt hết mặt bàn của hắn.
Hết ==================================================
Thô. Dài
Trương Nhai dùng hết khả năng để quyến rũ Chu Trạch An, thân dưới đã hoàn toàn trần trụi, cậu lại luồn một tay vào vạt áo xoa nắn ngực mình, cổ áo mở rộng, núm vú như ẩn như hiện; Một tay khác nắm tay Chu Trạch An ấn xuống dưới thân mình .
"Đã có thể tiến vào rồi." Trương Nhai nói.
Chu Trạch An không nhanh không chậm duỗi ba ngón tay ra thăm dò lỗ nhỏ dâm mị kia. Mặc dù đã từng làm hai lần với Trương Nhai, nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên hắn chạm vào nơi cho hắn quất thoả thích này.
Cửa hang co rút siết chặt lấy ngón tay hắn, như thể biết tự hút vào bên trong, vách trong non mềm vừa ướt vừa nóng.
Chu Trạch An không khỏi nghĩ, rốt cuộc là cái miệng nhỏ phía dưới này sướng hơn, hay là cái miệng xinh xắn hiếm khi nào an tĩnh bên trên kia mềm hơn.
Trương Nhai đang ra sức phát dâm kẹp chặt mông, đột nhiên cảm thấy mấy ngón tay rút khỏi mông mình.
Trương Nhai cúi đầu nhìn thử ...
"Ửm? ... Này anh đừng, ưm ưm..."
Mẹ nó khốn nạn, Trương Nhai nghĩ thầm, hôm qua cho anh nếm tinh dịch của chính mình hôm nay anh cố ý cho tôi nếm mùi vị của tôi à Trương Nhai cắn mạnh ngón tay trong miệng một cái.
Chu Trạch An bị đau thu tay lại, "Qủa nhiên vẫn là cái miệng phía dưới nghe lời hơn."
Trương Nhai không phục, "Lúc trước ngậm cho anh anh cũng rất sướng mà "
Chu Trạch An đứng dậy ôm lấy Trương Nhai, để cậu lật người lại úp sấp lên mặt bàn, hai chân nửa khuỵu đứng trên mặt đất.
Trương Nhai hạ eo xuống, vểnh cái mông lên cao cao chờ Chu Trạch An tiến vào.
Đợi cả buổi Chu Trạch An vẫn không có động tĩnh, Trương Nhai quay đầu nhìn lại, thấy đối phương đang chậm rãi cởi quần.
"Ôi cưa cưa của em ơi, anh còn cởi thắt lưng làm gì cơ chứ kéo khoá xuống một phát không phải được rồi sao " Trương Nhai đã ngứa ngáy không chịu được, mới vừa rồi lỗ sau bị ngón tay đâm chọt càng thêm đói khát khó nhịn, cậu ủn ủn mông đi cọ đũng quần Chu Trạch An.
"Muốn lắm hả?" Chu Trạch An hỏi.
"Đương nhiên rồi " Trương Nhai vội muốn chết, "Trước tiên anh đâm vào đi đã, có lời gì vào xong lại nói tiếp "
"Vậy cậu phải ngoan ngoãn giao hẹn với tôi."
"Hẹn hẹn hẹn, đến chịch còn chốt được thì có gì mà không giao hẹn được." Trương Nhai thúc giục hắn, "Anh mau nói đi "
"Trong công ty, chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, không phải lúc cần thiết thì xem như không quen biết." Mặc dù không có khả năng cho lắm, nhưng Chu Trạch An vẫn lo có bất kỳ phiền phức hoặc lời đồn đại không cần thiết gì đó.
"Yêu đương nơi công sở sẽ ảnh hưởng không tốt, tôi biết Còn gì nữa "