Chương 47
Tại sao Trì Vực lại thay đổi như vậy? Cô như rơi vào giấc mộng, cảm giác không chân thật một chút nào.
“Tô Già Ni, đừng nhìn anh như thế...”
“Sẽ khiến anh muốn hôn em đấy.”
“Mà bây giờ thì chưa được, vì anh vẫn chưa phải bạn trai em.”
“Tô Già Ni, anh rất muốn chạm vào em.”
“?”
“Chạm tay thôi, em chịu được chứ?”
Tô Già Ni vẫn còn đang mơ hồ, chưa kịp từ chối thì... tay cô đã bị Trì Vực siết chặt lấy, rất chặt, muốn rút ra cũng không được.
Anh nắm tay cô, dắt xuống lầụ
Hoàng Lâu tầng 33, căn phòng tổ chức vượt năm lúc nãy...
Mọi người đã về gần hết.
Chỉ còn nhân viên đang dọn dẹp, và Lâm Noãn với Chu Minh Tỉ còn ở lại.
Khi hai người họ bước vào, Chu Minh Tỉ và Lâm Noãn đồng thời huýt sáo một tiếng thật dài.
Tô Già Ni lập tức trừng mắt nhìn Chu Minh Tỉ.
Cậu này...
Đáng ra cô phải sớm đề phòng mới phải
Kiếp trước cô biết rất rõ, đám bạn bên cạnh Trì Vực đều không phải dạng vừa. Nhìn có vẻ ngốc nghếch vô hại, thật ra ai nấy đều giảo hoạt cực kỳ. Chu Minh Tỉ chính là ví dụ sống động.
Ngoài mặt thì nhiệt tình, bên tɾong thì chẳng có câu nào là thật. Đặc biệt giỏi đánh thái cực, thật giả đan xen, khiến người khác không biết đâu mà lần.
Vậy mà cô lại tin lời cậu ta?
Nói gì mà Trì Vực chưa về.
Nói gì mà van xin mãi mới chịu tới.
Tất cả là diễn kịch để dụ cô đến nơi
Chu Minh Tỉ thấy ánh nhìn sắc lẹm của Tô Già Ni, còn nhận thêm cú liếc sắc như dao của Trì Vực, lập tức ớn lạnh, nhưng tɾong lòng thì đang cười hả hê.
“Anh Vực, người ta đều tiễn về hết rồi. Chỉ còn bạn học này không chịu đi, nhất định phải đợi bạn gái anh trở về mới yên tâm ”
Lâm Noãn trừng cậu ta rồi quay qua Tô Già Ni
“Mình với cậu xuống dưới chờ xe nhé?”
“Ừ.”
“Ấy, từ từ đã...” Chu Minh Tỉ chen ngang.
“Bây giờ đường tắc lắm, xe nhà cậu chắc không vào được đâụ Năm nào vượt năm cũng thế, chắc phải đợi 1–2 tiếng đường mới thông. Hay là ở lại nghỉ chút?”
“Vậy sao được? Sáng mai Ni Ni còn phải về sớm để nộp bài tập. Chờ thế thì khỏi ngủ luôn.”
Chu Minh Tỉ cười nham hiểm nhìn Trì Vực
“Giải quyết được mà, đúng không, anh Vực?”
Trì Vực giọng bình thản nhưng chắc nịch
“Ở lại đi.”
“Không được ” Tô Già Ni và Lâm Noãn cùng lúc phản đối.
Trì Vực không nói gì.
Chu Minh Tỉ tiếp tục lươn lẹo
“Đi ga nào thế?”
“Nam Bắc Kinh.”
“Thế thì càng tiện rồi. Từ đây ra ga Nam gần hơn nhiều so với nhà Lâm Noãn.”
Lâm Noãn bắt đầu do dự.
“Tớ có thể đổi vé buổi chiềụ” Tô Già Ni nói.
“Cậu không bảo phải nộp bài sáng mai sao?”
“Nếu thế thì mình thấy ở lại đi. Tiện đường hơn, tiết kiệm được 2–3 tiếng đồng hồ. Còn về nhà mình, lỡ sáng ra kẹt xe thì không kịp thật đó.”
“Nhưng mà...”
“Không sao đâu mình ở lại với cậu Mình với cậu ở chung một phòng được chứ? À đúng rồi, Hoàng Lâu nổi tiếng khó đặt phòng, liệu còn phòng không?”
Chu Minh Tỉ cười
“Yên tâm, còn. Đúng không, anh Vực?”
“Ừ.”
Vậy là... chốt hạ.
Tô Già Ni và Lâm Noãn rất nhanh bị đưa đến một phòng suite cao cấp ở tầng thượng.
Lâm Noãn cười toe, đóng cửa lại, nhốt Trì Vực và Chu Minh Tỉ ở bên ngoài
“Đi đi hai bạn, nơi này không thuộc về các bạn nữa đâu nhé.”
Lâm Noãn khóa cửa phòng, đảo mắt nhìn khắp nơi, vừa nhìn vừa “ồ” không ngừng, tuy không đến mức dát vàng dát bạc quá lố, nhưng ở đâu cũng đều sang trọng lóa mắt
Tô Già Ni thì lại bình tĩnh, chỉ hờ hững phụ họa vài câu với Lâm Noãn.