Chương 46
“Không cần đâu, em đã đặt vé tàu cao tốc rồi.”
Cô vừa dứt lời, hai người đã đi đến gần cửa vào toà nhà thì Trì Vực đột ngột dừng lại, giống như một bức tường chắn ngay trước mặt cô.
Tô Già Ni ngạc nhiên
“Sao vậy? Sao lại không đi tiếp?”
Trì Vực quay đầu nhìn cô, không nói gì.
“Anh sao vậy?”
Trì Vực không biểu cảm gì, nhìn chằm chằm cô, lạnh giọng nói
“Bạn trai em... đang giận đấy.”
Tô Già Ni ?
Cái gì cơ?
Cô có bạn trai từ khi nào? Ai là bạn trai cô?
Là Trì Vực?
Không phải đâu Rõ ràng lúc nãy đã nói rõ rồi mà?
Sắc mặt Tô Già Ni từ ngơ ngác chuyển thành hoảng hốt.
Trì Vực tiếp tục, giọng càng lạnh hơn
“Tại sao lại không cho anh đưa em?”
Rõ ràng là giận.
Tô Già Ni nuốt khan, khó khăn mở miệng
“Giờ đâu phải vấn đề có tiễn hay không... mà là... là... bọn mình... từ khi nào là người yêu?”
“Chúng ta không phải?” Trì Vực hỏi lại, giọng điềm tĩnh đến lạ.
“Anh cũng đâu có tỏ tình.”
“Tỏ tình rồi.”
“Hả?”
“Ừ. Em muốn anh lặp lại một lần nữa không?”
“Không... không cần đâu Ý em là... anh cũng chưa từng hỏi em có muốn làm bạn gái anh không, em cũng chưa từng đồng ý mà.”
Trì Vực nhìn cô, giọng điềm nhiên nhưng sắc lạnh
“Em viết cả thiệp tỏ tình, tặng cả dây cột tóc cho anh. Anh đe0 rồi, vậy tức là anh đồng ý làm bạn trai em.”
“Em đã giải thích rồi, cái đó chỉ là hiểu lầm.”
“Anh không chấp nhận lời giải thích đó.”
Ánh mắt anh lạnh lẽo, khóa chặt gương mặt nhỏ đang khổ sở của cô. Tô Già Ni h0àn toàn cạn lời.
“Trì Vực... Em đã nói rồi, em muốn học y, và em chọn học ở Tô Thị. Sau này công việc và cuộc sống của em cũng sẽ gắn bó với Tô Thị. Em tưởng anh hiểụ”
“Khoảng cách không phải vấn đề.”
“Nhưng là với em thì có. Em bận học lắm, không có thời gian hay sức lực để yêu đương.”
“Anh thì có thời gian và sức lực.”
“...”
Tô Già Ni im lặng.
Khuôn mặt đẹp trai của Trì Vực trở nên lạnh tanh.
“Vậy ra tin đồn thì đá?”
“Dĩ nhiên... không phải.”
Không khí lạnh giá quanh người anh khiến cô không dám nói dối thêm. Cô rũ mi, biểu cảm dần trở nên yếu ớt
“Là vì em thật sự không muốn yêu đương bây giờ. Trước kia em the0 đuổi anh, em đã dốc cạn tâm sức rồi...”
“Trì Vực, anh đã bao giờ nghĩ đến... tại sao trước kia anh thờ ơ, mà giờ em vừa rời đi, anh lại thay đổi? Vì thật ra, anh đâu có thực sự thích em. Anh chỉ quen với việc được em quan tâm, anh hưởng thụ cảm giác em luôn chạy the0 anh, đặt anh lên cao.”
Trì Vực nhe0 mắt lại, chăm chú the0 dõi từng biểu cảm trên gương mặt nhỏ nhắn ấy. Anh gật đầu, giọng trầm thấp lạnh lẽo như gió đêm
“Câu cuối em nói đúng.”
“Anh thật sự... rất hưởng thụ.”
“Anh thích được em the0 đuổi. Cảm giác đó đúng là rất đã.”
“Nhưng em mệt rồi. Em không thể tiếp tục cho anh cái cảm giác đó.”
“Vậy tức là, em thấy mệt vì phải the0 đuổi anh?”
Tô Già Ni ngập ngừng vài giây rồi gật đầụ
Trì Vực không biểu cảm, nhưng giọng nói vẫn trầm khàn và lạnh
“Vậy thì lần này... để anh the0 đuổi em.”
“Anh muốn em cũng cảm nhận cái cảm giác được người khác the0 đuổi.”
Tô Già Ni ?
Ánh mắt đen láy của Trì Vực khóa chặt gương mặt cô. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, giọng anh trầm xuống, thấp đến mức như đang dụ hoặc
“Anh sẽ the0 đuổi cho đến khi em hài lòng.”
“The0 đuổi đến khi em đồng ý làm bạn gái Trì Vực.”
CPU tɾong đầu Tô Già Ni chính thức... cháy.
Cô đờ đẫn nhìn anh.