Chương 35
“Ừ đó Đi ngủ đi. Không đắp mặt nạ là mai da bong tróc hết đó ”
“Ngủ ngủ Già Ni ngủ ngon nha ”
“Ngủ ngon...”
Nhưng đêm đó, Tô Già Ni trằn trọc mãi không yên.
Cô cố gắng ôn tập một đoạn dài giải phẫu học, nhưng vẫn không thể dỗ mình ngủ.
Cuối cùng, cô cắn môi, mở điện thoại.
Tải app “Giáo Minh Vòng” mà Lâm Noãn nhắc.
Cô còn chưa kịp đăng ký tài khoản, đã thấy một thông báo nóng nổi bật bật lên
“Bạch Yên Lạc – Hoa khôi Trường Trung học Phụ thuộc – cũng đeo dây buộc tóc đính kim cương giống Trì Vực”
Cô bấm vào xem.
Ai đó đăng ảnh chụp lén Bạch Yên Lạc, nói là tình cờ gặp khi cô ấy đang quay phim ở nước ngoài.
Trong ảnh, trên đầu Bạch Yên Lạc đúng là đang buộc dây tóc đen đính kim cương nan giống hệt của Trì Vực.
Có ảnh. Có bằng chứng. Không thể chối cãi.
Giữa đêm, tin tức này bùng nổ.
Tô Già Ni xem xong bài đăng, mặt không cảm xúc, xóa luôn ứng dụng.
Quả nhiên, là mình nghĩ nhiềụ
Người yêu của Trì Vực, chính là Bạch Yên Lạc.
Giáo thảo xứng đôi giáo hoa.
Quá hoàn mỹ.
Lẽ ra họ nên ở bên nhau từ sớm, đường đường chính chính công khai, để những người khác không mơ tưởng hão huyền rồi tự chuốc lấy tổn thương.
Tô Già Ni đặt điện thoại xuống, rốt cuộc có thể ngủ.
Mỉm cười, nhẹ nhõm, và bình yên.
Sáng hôm sau, Tô Già Ni lặng lẽ ném sợi dây buộc tóc vàng 18k đính kim cương vào ngăn kéo, quyết không dùng nữa.
Cô mua một loại dây thun đen rẻ tiền ở quầy vỉa hè, 10 tệ một bịch, không có họa tiết gì. Dùng vài ngày là hỏng, buổi tối tháo ra còn bị rụng tóc.
Các bạn cùng phòng đều im lặng... không biết nên khen hay chê.
“Cậu dùng cái dây này... còn tệ hơn cả cô bác quét phố nữa đó, Già Ni à.”
“Hết cách rồi. Tớ nghèo.”
“Nhà cậu phá sản hả?”
“Cũng gần gần vậy.”
Gần đến sinh nhật của Tô Già Ni.
Tô Lê Tố và Tô Mậu Giản vừa hoàn tất kiểm kê tài sản. Ngôi nhà họ mua giá 20 triệu đã tăng lên 28 triệụ Tài sản chung, đương nhiên chia đôi.
Mọi thứ đều định ổn.
Nhưng Tô Mậu Giản lại nghe tình nhân bên gối nói gì đó, quay sang làm ầm với Tô Lê Tố, nói rằng ông ta nuôi dưỡng Tô Già Ni bao nhiêu năm mà chẳng nhận lại được gì.
“Nó học bác sĩ làm gì? Chi bằng sớm gả cho phú thương, còn giúp tôi mở rộng quan hệ ”
Tô Lê Tố đáp lạnh lùng
“Nếu anh muốn chia tài sản, tôi nhường một nửa. Nhưng đừng đụng tới Nini.”
“Tôi muốn ba phần tư.”
“Đồ vô liêm sỉ ”
Tô Lê Tố đồng ý.
Bà coi như đang lấy tiền đuổi chó, muốn Tô Mậu Giản ký vào bản cam kết, hứa từ nay về sau sẽ không can thiệp vào bất kỳ chuyện gì của con gái, kể cả chuyện cưới gả.
Tô Già Ni cũng chẳng thấy cảm kích chút nào.
Ngày 31 tháng 12, là sinh nhật của Tô Già Ni.
Cũng trong ngày hôm đó, Tô Lê Tố và Tô Mậu Giản chính thức làm thủ tục ly hôn.
Sau khi ký đơn, Tô Mậu Giản rời khỏi biệt thự, để lại vài ngày cho Tô Lê Tố thu dọn chuyển đi.
Vừa hay là cuối tuần, lại trùng vào kỳ nghỉ Tết Dương lịch, nghỉ ba ngày. Tô Lê Tố gọi điện bảo Già Ni về lại Bắc Kinh.
Trong biệt thự nhà họ Tô, căn phòng mộng ảo màu hồng nhạt.
Tô Già Ni đứng cạnh thùng giấy, lần lượt cho hết những món đồ quan trọng nhất của mình vào trong. Cô đã sống ở Bắc Kinh mười mấy năm, đồ lớn đồ nhỏ đầy ắp, có nhiều thứ khiến cô không nỡ vứt đi.
Cô thu dọn gần xong.
Rồi mở giá sách ra.