⬅ Trước Tiếp ➡

Một ánh mắt lơ đãng liếc nhìn vào ống kính, lạnh lẽo nhưng sâu thẳm. Sườn mặt góc cạnh hoàn mỹ, ngay lập tức chiếm trọn cả màn hình điện thoại của Tô Già Ni.
“Ôi mẹ ơi ”
“Đẹp trai dữ thần luôn á ”
Tô Già Ni bất đắc dĩ, đành phải lấy từng tấm hình Lâm Noãn vừa gửi ra, từng cái một, mở cho các bạn cùng phòng xem.
Tấm cuối cùng.
Trì Vực mặc đồ thể thao, ngồi trên thảm cỏ, tay phải nhẹ kéo vòng dây buộc tóc màu đen ở cổ tay trái ra một chút.
Ngón tay thon dài, mạch máu hơi nổi lên, động tác tùy ý nhưng cực kỳ thu hút ánh nhìn.
Tô Già Ni nheo mắt lại, đột nhiên cảm thấy sợi dây buộc tóc này... trông rất quen
“Tô Già Ni...”
“Gì đó?”
Thẩm Ngưng Nhất bỗng gọi cô bằng tên đầy đủ? Giọng nghiêm túc khiến cô hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn.
Thẩm Ngưng Nhất dán mắt vào gương mặt Già Ni, khẽ hỏi
“Cậu có cảm thấy cái dây buộc tóc đó... quen mắt không?”
“Có... một chút?”
Ánh mắt Thẩm Ngưng Nhất lập tức chuyển lên mái tóc của Tô Già Ni.
Trần Nguyệt Đồng cũng nhìn theo.
Lý Ấu Hàm thì gật gù.
Ba nữ sinh đồng loạt nhìn chằm chằm vào mái tóc Già Ni. Không ai nói gì.
Cô run tay gỡ sợi dây buộc tóc đang cột trên đầu xuống, giơ ra trước mặt, so sánh với sợi dây trong ảnh chụp.
Không thể gọi là “giống”.
Phải nói là y hệt.
“Tớ nói là trùng hợp, các cậu tin không?”
“À ha ha.”
Ba cô gái nhìn nhau cười gượng. Rõ ràng là không tin.
Tô Già Ni bật cười khổ sở
“Tớ không biết bạn gái của Trì Vực là ai, cũng chẳng hiểu vì sao cậu ấy lại có dây buộc tóc giống tớ. Nhưng mà tớ dám chắc mình không có bạn trai Tụi mình ăn cơm chung một căn tin, ngủ chung một phòng, nếu tớ có bạn trai, các cậu còn không biết chắc?”
“Cũng đúng ha. Cậu gần như lúc nào cũng ở trước mặt bọn tớ. Chưa từng thấy ai đến tìm cậu, mà cậu cũng không đi tìm ai. Nếu có người yêu thật, chẳng lẽ cả cuộc gọi video cũng không có suốt bao lâu nay?”
“Hay là... bí mật yêu xa?” Một người nói trêụ
Tô Già Ni lắc đầu nguầy nguậy.
“Thế cái dây buộc tóc này?”
“18k vàng thật, có đính kim cương vụn, 1.200 tệ một cặp. Tớ mua ở trung tâm thương mại Bắc Kinh, tiệm đó không phải đặt thiết kế riêng. Ai thấy đẹp cũng có thể mua. Có thể trùng hợp bạn gái Trì Vực cũng dùng loại này.”
Thẩm Ngưng Nhất lập tức tóm lấy điểm quan trọng
“Cặp? Cậu mua một cặp? Hiện tại cậu đang cột một cái trên đầu, vậy cái còn lại đâu?”
Tô Già Ni... đứng hình.
Cô không nhớ. Thật sự không nhớ cái còn lại đâụ
Sợi dây này cô từng dùng từ khá lâu, cũng mới lấy ra dùng lại gần đây. Khi mở hộp thì chỉ còn một chiếc và hóa đơn nan cô còn tưởng mình làm mất cái kia hoặc dùng hư mất rồi.
Cô đã từng tặng Trì Vực rất nhiều quà. Nhiều đến mức chính bản thân cô cũng không thể liệt kê hết
Nhẫn bạc khắc tên từ chùa Hồng Ốc.
Lông chim cánh cụt ở Nam Cực.
Lông chim hải âu mày đen.
Một chiếc lá đỏ nhặt từ Hương Sơn, tặng khi anh không thể đi dã ngoại vì bận huấn luyện.
Quà tặng đủ mọi loại, từ cầu kỳ đến đơn giản, từ xa hoa đến ngớ ngẩn.
Vì từng tặng anh quá nhiều thứ, nên một món như sợi dây buộc tóc, bình thường và chẳng có giá trị mấy, cô không còn ấn tượng rõ ràng. Sau khi sống lại, những ký ức vụn vặt đó càng mờ mịt hơn.
Trần Nguyệt Đồng thấy Tô Già Ni im lặng, trưng ra biểu cảm đơ mặt ngốc nghếch, bật cười nói
“Thôi nào, bây giờ đã dành hơn mười phút nói chuyện về một ‘giáo thảo quốc dân’ rồi đấy.”


⬅ Trước Tiếp ➡