Chương 26
Người đó trả lời lại bằng hàng loạt dấu chấm lặng im.
Chu Minh Tỉ đang hí hửng thì lại nhận được một video call.
Cậu ta vội vàng thu nụ cười trên mặt, nghiêm túc nghe máy
“Anh Vực?”
“Chuyển camera.”
“Hả? Hay là để em mang điện thoại tới cho Tô Già Ni?”
“Không cần.”
Vâng, được luôn.
Cách đó không xa, Tô Già Ni đang chơi trò chơi cùng cả lớp.
Đến lượt cô phải trả lời câu hỏi từ chiếc chai đang quay.
Một bạn hỏi
“Nói thật đi, hình mẫu bạn trai lý tưởng của cậu là gì?”
Tô Già Ni không hề né tránh, mỉm cười trả lời
“Miễn là nam, yêu cầu duy nhất là đừng quá cao. Hiện tại tớ đi giày cao gót được 1m73, nhiều nhất cao hơn tớ 15cm là được, ai trên 1m88 thì không cân nhắc.”
Cả lớp “Ồ.”
Ai cũng biết Trì Vực chiều cao đúng... 1m89.
Tuyên bố này của Tô Già Ni là thẳng thừng gạch tên Trì Vực khỏi danh sách.
Chỉ thiếu điều nói thẳng “Tôi sẽ không theo đuổi Trì Vực nữa.”
Các bạn nữ trong lớp nhìn cô... không hiểu sao lại thấy cực kỳ dễ mến.
Trong lòng Tô Già Ni thầm nghĩ
"Sau này Trì Vực còn cao thêm 4cm, sẽ hơn mình gần 20cm lận... Thôi bỏ."
Không khí buổi tiệc vô cùng vui vẻ.
Cho đến khi...
“Yo. Anh Vực ”
Tạ Kiêu Thuấn đột nhiên hét to một câu “Yo. Anh Vực ” khiến tất cả mọi người trong phòng đều nhìn qua.
Họ thấy Chu Minh Tỉ đang giơ điện thoại gọi video.
Trên khuôn mặt Tô Già Ni, nụ cười đang rạng rỡ liền cứng đờ lại trong tích tắc, ánh sáng trong đôi mắt đào hoa cũng nhạt đi rõ rệt.
Trước sau đối lập một cách sắc nét, khiến ai nhìn cũng cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng cô.
Bên kia điện thoại, Trì Vực cũng nhìn thấy cảnh ấy. Khuôn mặt vốn đã lạnh lẽo nay lại càng tối sầm hơn.
...
Ngày hôm sau Tô Già Ni dậy rất sớm, không gặp mặt ba mẹ, lập tức bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất về Tô Thị.
Về đến căn nhà nhỏ kiểu cũ của ông ngoại nan một căn nhà hai tầng đơn sơ nhưng yên tĩnh, mát lành. Trong sân trồng đủ loại hoa cỏ, dược liệu, hương thảo mộc nhàn nhạt len lỏi trong không khí.
Chỉ mới đặt ba lô xuống, còn chưa kịp uống một ngụm nước...
Giữa trưa.
Một anh shipper kéo theo chiếc xe tải nhỏ, chở hai cái thùng khổng lồ đến trước cổng sắt.
Anh ta đứng bên ngoài gọi lớn
“Có ai ở nhà không?”
Tô Già Ni đi ra, đứng sau cổng, không mở cửa ngay.
“Anh tìm ai?”
“Có chuyển phát nhanh cho nhà cô.”
Cô nhìn về phía hai thùng hàng to cao gần bằng người shipper. Đôi mắt khẽ nheo lại.
“Nhà tôi không đặt mua gì cả. Ông ơi, ông có mua đồ gì không?”
Từ trong nhà, ông ngoại đáp vọng ra
“Không có.”
Tô Già Ni càng thấy khó hiểu
“Chúng tôi không đặt hàng gì cả. Anh chắc chắn gửi đúng địa chỉ chứ?”
Shipper đưa đơn gửi hàng qua khe cửa sắt. Đúng địa chỉ thật, nhưng chỗ tên người nhận và số điện thoại đều để trống. Người gửi cũng không có.
“Ai gửi tới vậy?”
“Cái này thì tôi không biết đâụ Cô chỉ cần ký nhận là được.”
Tô Già Ni cảnh giác. Đơn hàng không rõ người gửi, cô tuyệt đối không thể ký.
Shipper như thể đã đoán trước tình huống này
“Không cần ký tên thật đâu, cô chỉ cần viết đại một chữ gì cũng được, như chữ "Kinh" chẳng hạn?”
Tô Già Ni càng nghi ngờ.
“Thôi nào, tôi còn nhiều đơn phải giao nữa. Đây là hóa đơn. Cô cứ kiểm tra đi, hàng đều được niêm phong, công ty chuyển phát nhanh chính thống kiểm tra rồi, đảm bảo không có vấn đề gì đâụ”
Cô vẫn từ chối ký.
Shipper thở dài như đã lường trước, rồi nói
“Không ký thì thôi. Hóa đơn tôi để lại. Lần sau gặp.”
Anh ta bỏ đi rất nhanh.