⬅ Trước Tiếp ➡

Sắc mặt Trì Vực thật sự không thể dùng từ “khó coi” mà hình dung nữa nan gương mặt tuấn tú lạnh như sương giăng đầy mây đen, như có cuồng phong kéo tới, sắp mưa tuyết đến nơi.
Ngay cả Tạ Kiêu Thuấn, dù ngơ ngác đến mấy, cũng cảm thấy không khí bất thường, trong lòng chỉ biết liên tục rít gào
"Ôi má ơi Ôi má ơi Có chuyện lớn rồi "
Trong khi đó, ở Tô Thị.
Tô Già Ni gần như đã cắt đứt liên lạc với tất cả bạn học cũ ở Trường Trung học Phụ thuộc Bắc Kinh.
Cô ở lại Tô Thị, ban ngày theo ông ngoại học nghề, buổi tối chuyên tâm đọc sách y học.
Hôm nay học cách phân biệt nhân sâm, đẳng sâm và hồng sâm. Ngày mai học cách nặn hoàn tán thuốc viên . Thỉnh thoảng còn theo ông đến khu dược liệu ngoại thành hái thuốc.
Mỗi ngày trôi qua đều phong phú, bình yên, tràn đầy niềm vui.
Bao đau khổ và u ám của hai kiếp trước như cách cô rất xa.
Cô có cảm giác như mình đã quay về tuổi thơ, cô bé hay chạy nhảy ở vùng núi nhỏ, từng lớn tiếng nói với ông ngoại rằng sau này sẽ trở thành một thầy thuốc giỏi giống ông.
Ngày nhận giấy báo trúng tuyển đại học.
Ông ngoại vui vẻ đến không khép nổi miệng.
“Năm đó ông và bà ngoại cháu từng muốn mẹ cháu học trường Trung Y này, mà nó nhất quyết đòi lên Bắc Kinh. Không ngờ Tiểu Ni của ông lại từ Bắc Kinh quay về Tô Thị.”
Tô Già Ni cũng rất vui.
Kiếp trước, cô chỉ đủ điểm vào Thanh Đại ngành tiếng Anh, là người có điểm thấp nhất trong số những người đậụ
Kiếp này, điểm cao hơn nhiều, được Trường Đại học Trung Y Tô Thị mời nhập học. Cô chọn chuyên ngành Y lâm sàng, chương trình liên thông 8 năm từ cử nhân đến bác sĩ chuyên khoa.
Lý tưởng của cô là học cả Đông và Tây y, nghiên cứu thêm các phương pháp điều trị, giải mã những căn bệnh nan y, giúp được nhiều bệnh nhân hơn.
Gần đến ngày khai giảng.
Lâm Noãn gọi điện
“Bạn cùng bàn ơi, về Bắc Kinh đi Lớp mình tổ chức tiệc tri ân các thầy cô nè ”
“Cậu yên tâm, Trì Vực không ở đó đâụ Nghe nói cậu ấy ra nước ngoài rồi, chắc chắn chưa về.”
Thế thì được.
Tô Già Ni quyết định trở lại.
Tiệc tri ân thầy cô, thật sự không có Trì Vực.
Toàn bộ thần kinh căng cứng của Tô Già Ni cũng được thả lỏng.
Đến lượt cô nâng tách trà thay rượu, cảm ơn các giáo viên đã dìu dắt.
Thầy cô các môn nhìn cô mà cảm khái
“Tô Già Ni à, đáng lẽ em nên chọn ngành y của Thanh Đại chứ, không tốt hơn sao?”
Nghe ra rõ ràng là đau lòng thay cô.
“Em nỗ lực như vậy mà lại từ bỏ Thanh Đại, tiếc quá...”
Nghe ra là tiếc nuối thật sự.
“Chỉ mong em không hối hận vì quyết định này. Nhưng cô phải nói, em là một cô gái rất dũng cảm.”
Nghe ra là sự khâm phục chân thành.
Tô Già Ni cười rạng rỡ
“Cảm ơn các thầy cô. Học y cần thời gian dài. Ông ngoại em và phòng khám của ông đều ở Tô Thị, em chọn đại học ở đó vừa để tiện chăm sóc ông, vừa để tiếp nối nghề của gia đình.”
“Ừ ừ, tốt lắm, ngoan lắm.”
“Cố gắng lên nhé, chúc em thành công.”
Thầy cô ăn uống xong thì ra về, đám học sinh lại kéo nhau đi tiếp.
Trong phòng riêng, Tô Già Ni vừa nghe bạn học kể chuyện cười, vừa cùng mọi người cười ha ha. Nụ cười của cô sáng bừng cả khuôn mặt, trong trẻo như ánh nắng ban mai, mềm mại và cuốn hút.
Giọng nói dịu dàng của cô như gãi vào lòng người khác.
Một khung cảnh tuyệt đẹp.
Khung cảnh đó, bị Chu Minh Tỉ chụp lại, gửi cho một người đang ở nửa vòng trái đất bên kia.


⬅ Trước Tiếp ➡