Chương 21
Anh đứng dựa cửa, ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt cũng lạnh. Áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay đút túi quần, khí chất cấm dục không lẫn vào đâu được.
Phía sau anh, một bóng dáng nữ xuất hiện.
Giọng nói trong trẻo cất lên
“Sao mọi người lại qua bên này hết rồi? Không phải nói ăn ở phòng bên sao?”
“A Bạch Yên Lạc hả? Cậu về nước rồi à? Đóng phim xong rồi hả?”
“Yên Lạc tới rồi, mau mau lại đây ”
Cô ấy chính là Bạch Yên Lạc.
Người mà vài năm saụ.. sẽ sánh vai cùng Trì Vực trên bục vinh danh sinh viên ưu tú – cùng cười rạng rỡ trước ống kính.
Tô Già Ni nhìn thấy cô ấy, trước mắt như hiện lên hình ảnh hai người đứng cạnh nhaụ
Lạnh buốt... như có luồng khí giá băng chạy từ lòng bàn chân lên đến tận tim.
Trì Vực tiến vào phòng, tùy tiện ngồi xuống ghế đối diện Tô Già Ni.
Anh ung dung lấy điện thoại ra nghịch, vẻ mặt bình thản, thái độ xa cách đến mức đóng băng cả không khí.
Lúc này Lâm Noãn mới buông Tô Già Ni ra
“Bạn cùng bàn, cậu được bao nhiêu điểm?”
“Cũng ổn.”
Tô Già Ni cắn môi, cố nén lại sự run rẩy trong tay. Cô khép máy tính lại, bỏ vào túi, rồi đeo ba lô lên vai.
“Cho mình đi toilet một chút.”
Nhà vệ sinh nhà hàng.
Tô Già Ni run rẩy rửa tay dưới vòi nước ấm. Dòng nước lướt qua mu bàn tay, lòng bàn tay và cổ tay cô, nhưng cô lại cảm thấy lạnh buốt như băng.
Những hình ảnh kiếp trước lởn vởn trong đầu không chịu tan.
Cô nhớ rõ mình từng hèn mọn lấy lòng Trì Vực ra sao, bị anh ghét bỏ ra sao, bị người khác chê cười thế nào...
Cô từng nghĩ mình đã vực dậy sau khoảng thời gian sống cùng ông ngoại ở Tô Thị. Nhưng khoảnh khắc nãy, tất cả niềm tin vừa xây lại... sụp đổ hoàn toàn.
Cô thấy mình như vừa mất đi mọi lớp phòng vệ cuối cùng.
Giờ đây, bất kỳ điều gì cũng có thể khiến cô tổn thương.
Cô sợ.
Cô thật sự sợ... sẽ lặp lại con đường kiếp trước.
Nhìn qua gương phía trên bồn rửa tay, cô không còn thấy cô gái 18 tuổi tràn đầy sức sống.
Thay vào đó... là phiên bản Tô Già Ni của kiếp trước nan người con gái mệt mỏi, u ám, ép bản thân mỉm cười dù đã vỡ vụn bên trong.
“Dì ơi, dì ơi...”
“Gì cơ...?”
“Con đang định nói chị này xinh lắm có đúng không? Đây không phải dì đâu, là chị nha. Chị gái.”
Từ trong gương, Tô Già Ni nhìn thấy một người mẹ trẻ đang ôm theo đứa bé tầm hơn một tuổi từ nhà vệ sinh bên cạnh đi ra. Lúc này, chị ấy đang mỉm cười nhìn về phía cô.
Hàng mi dài của cô khẽ run lên.
Trong lòng có gì đó mềm mại bỗng bị ai bóp nghẹn, đau nhói. Đôi mắt đào hoa như thể vừa bị vặn van, nước mắt lớn như hạt đậu lăn xuống ào ạt.
Nỗi nhớ ập đến dữ dội.
Con trai.
Cô cũng có một đứa con trai...
A a a a
Từ lúc trọng sinh đến nay...
Đây là lần đầu tiên cô nhớ đến con trai mình.
Đứa bé ấy chỉ mới một tuổi rưỡi.
Vừa đáng yêu, vừa mềm mại.
Vậy mà cô đã... bỏ rơi con.
Cô không xứng làm mẹ
Không xứng
“Dì... khóc...”
“Ai vậy?”
Người mẹ trẻ vội vàng lấy khăn giấy trong túi ra, đưa cho Tô Già Ni.
“Em gái, đừng khóc nữa. Gặp chuyện buồn à? Thi đại học không như ý đúng không? Không sao đâu, cuộc đời còn nhiều ngã rẽ lắm, không thì thi lại lần nữa ”
Tô Già Ni nhận lấy khăn giấy, giọng nghẹn ngào
“Không phải... Cảm ơn chị...”
Cô ôm ngực, rời khỏi.
Đi nhanh quá, khiến hơi thở hỗn loạn, cô ngồi xuống bậc thềm bên đường, cúi đầu ôm lấy ba lô, nước mắt không ngừng tuôn ra.