Chương 20
“Bạn cùng bàn, ngạc nhiên không? Nhìn thấy điều mình thích chưa?”
Lâm Noãn bật cười
“Không giấu cậu nữa, tớ đã dùng đủ mọi cách để tra được là Trì Vực và nhóm học sinh được cử đi Thanh Đại sẽ đến nhà hàng này ăn mừng. Nên tớ lén hẹn cậu đến trước để... mai phục.”
“Bọn họ đang ở phòng bên cạnh đấy. Tớ mất công đặt phòng ở vị trí này vì nghe nói nó cách vách phòng tụ họp của họ. Có cảm động không? Không cần cảm ơn quá đâu nha.”
Tô Già Ni nhìn cô bạn, sắc mặt khó tả. Mất khoảng 30 giây điều chỉnh cảm xúc, cuối cùng mới bình tĩnh hỏi
“Vì sao lại giúp tớ làm mấy chuyện này?”
“Để tiện cho cậu tỏ tình chứ sao. Cậu đã từng nói với tớ rồi còn gì? Rằng cậu thật sự muốn theo đuổi Trì Vực. Nên tớ mới lên kế hoạch giúp cậu một buổi ‘tỏ tình hoàn mỹ’ thế này.”
Tô Già Ni ngẫm nghĩ, đúng là kiếp trước cô từng nói vậy.
“Thế nhưng chẳng phải cậu luôn khuyên tớ đừng phí thời gian vào Trì Vực à?”
“Đó là trước kia. Bây giờ khác rồi mà Trì Vực đã giảng bài cho cậu biết bao nhiêu lần, tớ cảm thấy... có thể Trì Vực cũng có chút cảm tình với cậu đấy, Tô Già Ni. Huống chi, cậu thích Trì Vực thật lòng mà.”
“Thích đến mức, mỗi lần đứng cạnh Trì Vực là cả người cậu đều phát sáng, rạng rỡ đến chói mắt.”
“Khoảng thời gian này, cậu không đến gần Trì Vực nữa, tớ thấy cậu trở nên lặng lẽ, trầm mặc hẳn. Như thể trong lòng đang ôm lấy nỗi buồn gì đó rất lớn. Không giống với Tô Già Ni mà tớ quen – cô gái dám yêu dám hận, sống rực rỡ.”
Mắt Tô Già Ni đỏ hoe, môi mím chặt, nhưng chẳng nói nên lời.
“Đừng xúc động quá nhé Thích thì phải tranh thủ. Lát nữa chúng ta tra điểm thi xong, nếu điểm cao – cậu xông thẳng sang phòng bên cạnh tìm Trì Vực tỏ tình Nếu không cao... xí Nhưng tớ tin cậu chắc chắn điểm cao ”
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Phục vụ bước vào
“Xin chào, phòng bên điều hòa bị hỏng. Không biết các bạn có thể đổi phòng không? Họ cũng là học sinh trường Trung học trực thuộc Bắc Kinh.”
“Hả?”
Sao một nhà hàng cao cấp thế này mà điều hòa cũng hỏng?
“Ôi chao, Lâm Noãn – Tô Già Ni, là hai cậu à? Chỉ hai người thôi hả? Gộp phòng có sao đâu?”
“Không sao.”
“Ha ha, Chu ‘cún’ ơi, tớ đã nói rồi mà, sao Tô Già Ni có thể không theo đuổi Trì Vực được? Đây không phải là bám theo tận đây rồi à?”
“Đặt bàn là tớ làm đó. Đừng có nói lung tung.”
“Rồi rồi, tớ xin lỗi được chưa? Đừng có nổi cáu với tụi tớ nha, bé đáng yêu nóng tính.”
Một nhóm người lục tục kéo vào phòng, căn phòng vốn rộng rãi giờ càng trở nên ồn ào.
Chu Minh Tỉ, Tạ Kiêu Thuấn đều có mặt.
Chỉ là... không thấy Trì Vực.
“Đã quá 12 giờ rồi đó. Tô Già Ni, cậu không tra điểm thi à?”
“Có chứ.”
Ánh mắt cả phòng sáng rực như đèn pha.
Tô Già Ni và Lâm Noãn mỗi người mở laptop, nhập mã tra cứu vào trang web tra điểm.
Hệ thống xoay vòng một hồi lâụ
Cuối cùng... kết quả hiện lên.
“A a Bạn cùng bàn ”
Lâm Noãn nhào tới ôm chầm lấy Tô Già Ni
“Điểm tớ bị ẩn luôn rồi ”
“Chúc mừng cậu nha, bạn cùng bàn ”
“Chúc mừng, chúc mừng ”
“Ẩn điểm tức là lọt top 20 thành phố đấy Mau cho tụi tớ xem giao diện tra điểm trông thế nào ”
Cả đám người dí sát vào màn hình máy.
Chu Minh Tỉ vẫn đứng phía sau, cười hỏi
“Tô Già Ni, cậu thi thế nào?”
Tô Già Ni nhìn lướt qua bảng điểm, vừa đúng lúc đối diện với một ánh mắt lạnh lẽo quen thuộc.
Trì Vực đã đến.