⬅ Trước Tiếp ➡

đèn lồng quỷ dị này vẫn là lần đầụ Hướng Lang cũng không nói nhiều lắm, xuyên qua hành lang dài uốn lượn, lên bậc thang cổ kính và cửa gỗ đi vào sân của quán trà, có mỹ nữ mặc sườn xám tiến đến nghênh đón, tay chỉ về một người ở mái che phía tây, nói khách hàng ở nơi đó chờ các cô.
Bạch Ngân chỉ lo đi theo Hướng Lang, lên bậc thang đá tới cửa gỗ, trên vách đá lại là từng chiếc đèn lồng nhạt màu, gió cách một hồi lại thổi tới, ánh đèn kia giống như khiêu vũ trên vách đá, nghiêng trai nghiêng phải.
Cái khác không nói, cảm giác bầu không khí ở nơi này đặc biệt tốt.
Không còn gì để nghi ngờ đây là quán trà có phẩm vị nhất mà Bạch Ngân từng thấy, bởi vì không biết, cho nên cô quả thực khắc sâu ấn tượng với hành lang đá này.
Phòng trà phía tây ở cuối, đèn đuốc sáng trưng, dường như còn có thể nhìn thấy bóng người đong đưa, cô đi đến nơi có ánh sáng kia, cảm giác giống như đã đi ở trong mơ.
Vừa mới đi vào quá vội vàng, cô đã quên xem quán trà này tên gọi là gì, cô nghĩ có lẽ có quan hệ với đèn lồng.
Có lẽ gọi là quán trà đèn lồng?
Nếu không gọi là quán trà nhất phẩm hồng chăng?
Cửa được đẩy ra, một người phụ nữ tuổi trẻ xinh đẹp ngồi ở một cái bàn gỗ được chạm trổ tinh xảo, cánh tay cô ấy tuyết trắng thon dài, đang ngồi ở nơi đó uống trà.
Trong phòng trà sương khói lượn lờ, cách lớp sương mù đánh giá trang phục trang điểm của cô ấy, cũng nhìn ra người này không phú thì quý, diện mạo thanh tú, đặc biệt cổ ưu nhã giống thiên nga trắng.
“Lục tiểu thư.” Hướng Lang dẫn đầu đi vào, khách khí mở miệng “Người ngài muốn tìm tôi đã giúp ngài mang lại đây.” Lục tiểu thư nhàn nhạt nhấc mí mắt lên liếc nhìn Bạch Ngân một cái, rất nhanh liền thu hồi ánh mắt, đầu ngón tay tuyết trắng ra hiệu để các cô ngồi xuống lại nói.
Hai ly nước trà trong suốt đưa đến trước mặt từng người các cô, Bạch Ngân nhìn nước trà nhạt màu, vừa khẽ ngửi đã ngửi thấy hương trà.
“Mời uống trà.” Lục tiểu thư còn rất khách khí, cũng không kiên ngạo, tầm hai mươi tuổi, nói chuyện tùy ý “Nói bao nhiêu lần rồi, kêu tôi là Khải Nhan là được.
Chị đều gọi tôi già như vậy, không thích tí nào.” Lời này nói dí dỏm nghe thì trẻ tuổi, làm người cảm thấy cô ấy không đến hai mươi tuổi, ăn mặc quần áo đầu tóc như người lớn nhưng bên trong thì ngược lại.
Bạch Ngân đang khát nước, đang muốn bưng trà lên uống, Lục Khải Nhan buông ấm trà xuống, duỗi tay lấy cái túi xa hoa nhãn hiệu H, không biết tìm kiếm cái gì ở bên trong.
Cái túi này giá cả hơn trăm vạn, Bạch Ngân kích động mí mắt, trong lòng hiểu rõ.
Một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp xuất hiện trong quán trà tứ hợp viện, cô giản dị không hề khoe khoang, giấu dưới áo sơ mi là đôi cúp C, tùy tiện lấy ra một đồ vật đơn giản cũng có giá vài chữ số.
Người phụ nữ có tiền như vậy, cô bắn đại bác cũng không tới, lại chỉ đích danh muốn gặp mình.
Việc này xem ra có đủ khác thường.
Cô lẳng lặng chờ, liền thấy Lục Khải Nhan thật vất vả lấy ra một bức ảnh nhăn nhúm từ chiếc túi Birkin số lượng có hạn kia của cô.
Lục Khải Nhan chỉ người đàn ông trên ảnh hỏi cô “Cô từng gặp người này chưa?” Cách có chút xa,


⬅ Trước Tiếp ➡