Chương 5
người.” Bạch Ngân cảm thấy nếu Hướng Lang không có việc gì thì không cần gọi cho cô, cô hỏi “Chị thấy ai?” “Em ra đây thì biết, nhìn biển số xe là em đoán được ngay.” Chị Hướng phụ trách nói dồn dập từ đầu dây bên kia “Nhanh lên, trường không cho chị ở lại lâu đâụ” Bạch Ngân nhìn bánh mì, lại quay sang nhìn điện thoại, cuối cùng cười nói ngượng ngùng với sếp “Chị có thể đưa tiền cho em không, em sẽ bỏ bánh mì ngay.” Sếp im lặng, chuyển 150 tệ để đổi lấy việc cô không ăn bánh mì nữa.
Bạch Ngân nhận tiền đi đến trước cổng trường, liếc mắt đã thấy chiếc xe Wulling Hongguang màu trắng của chị Hướng phụ trách.
“Ai tìm em?” Bạch Ngân ngồi vào ghế phụ, cài dây an toàn, cầm lấy một chai nước khoáng lên uống.
“Gan của em cũng lớn thật đấy, không hỏi gì cứ thế uống luôn, cũng không sợ chị hạ độc để dẫn mối.” Không phải ngày đầu tiên Hướng Lang tiếp xúc với nữ sinh viên này, có một số nữ sinh, tâm cao mệnh mỏng hơn giấy, cô mới mời bọn họ đi ăn một chút thôi mà bọn họ đã làm bộ như sắp phải lên thuyền giặc đến nơi vậy.
Từng giây từng phút hoài nghi cô hạ thuốc ở trong nước.
Sự tin tưởng cơ bản giữa người với người cũng không có.
Nếu Hướng Lang cô thật sự dẫn mối, làm gì đến nỗi đến giờ này ngày này còn ở Ngũ Lăng Hoành Quang.
Bạch Ngân cười “Nếu có thể dẫn mối thì em đi liền nhưng đừng hạ giá thấp, năm ngàn vạn không được thiếu một đồng.
Cảm ơn.” Hướng nữ sĩ xuỳ một tiếng “Bán em đi cũng không được năm ngàn vạn.” Bạch Ngân a một tiếng “Vây phải xem chị bán thế nào.
Không có bản lĩnh này chị còn không biết xấu hổ kêu em tới.” Dứt lời cô để hai tay lên bệ cửa sổ nhìn cảnh sắc bên ngoài xe.
“Chị thích bộ dạng mặc người chà đạp này của em.” Hướng Lang nói “Có muốn từ con nợ trở nên giàu nhanh không?” “Không muốn.” Bạch Ngân kéo cằm, tâm trạng u buồn phát ngốc “Bởi vì không có khả năng, bây giờ em chỉ muốn an ổn trả nợ thôi.” “Em thật là không có tiền đồ ” Bên đường ráng chiều dần dần sáng lên, chiếc xe màu trắng lái qua, đèn phía sau sáng lên tựa như nhất từng chuỗi minh châụ Rất nhanh đã tới quán trà ở trong tứ hợp viện cổ xưa.
Bên ngoài quán trà còn treo đèn lồng, ánh sáng màu vàng sáng trong màn đêm, lá liễu dài ở trong gió diễn tấu vang lên tiếng sàn sạt, tăng thêm mấy phần sắc thái quỷ dị.
Bạch Ngân xuyên qua hành lang dài hỏi Hướng nữ sĩ “Chị còn chưa nói phí lên sân khấu đêm nay là bao nhiêu?” Vừa rồi đầu óc không tỉnh táo mới có thể mơ màng hồ đồ, đoạn quan trọng nhất cũng chưa hỏi rõ ràng liền lên xe của cô ấy.
Đều nói làm anh em phải tính toán rõ ràng, chuyện liên quan đến tiền bạc sao có thể là trò đùa.
Hướng Lang liếc nhìn cô một cái “Gặp rồi nói.
Đợi lát nữa chuyển cho em 300 lại thêm một bữa cơm.” Lúc này mới thành công hù dọa Bạch Ngân tùy thời có khả năng trốn đi.
“Gì mà tiền công ít thế.” Bạch Ngân thở dài, nhưng tốt xấu cũng có thể có một bữa cơm chiều, vậy gặp rồi nói sau Tuy rằng cô cảm thấy hôm nay Hướng nữ sĩ đặc biệt kỳ quái, cô ấy đã từng kêu mình đi ăn cơm, cũng là một bữa cơm thù lao mấy trăm đồng, đơn thuần là tìm người bồi ăn cơm, giống hôm nay tới quán trà có