⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc phủ đình đài lầu các, hoa viên hồ nước vô kể,... thật sự rất rộng lớn, ước chừng nửa số người ở thôn Chu gia vào sống vẫn vừa. Chỉ là thư phòng ở đây có đến ba, bốn gian, ngoại trừ Mạc lão gia yêu thích đọc sách, ngâm thơ, hoạ tranh ở gian ngoài, mấy gian còn lại là cho đại thiếu gia Mạc Pha Ngọc cùng nhị thiếu gia Mạc Tiêu Cẩn dùng.
Hai nhi tử này thành, cách mấy tháng mới hồi phủ một chuyến để thăm song thân.
Nay sắp tới thời gian hai vị thiếu gia hồi phủ, Mạc phu nhân thu xếp mở tiệc. Muốn bàn với Mạc Dần Văn xem sắp xếp như nào, lại không thấy người đâu.
"Thấy lão gia đâu không?" Mạc phu nhân cầm khăn tay phe phẩy, tuỳ tay ngăn lại hai nha hoàn hỏi.
Hai nha hoàn nhìn nhau đều lắc đầu.
"Các ngươi thật không thấy?" Mạc phu nhân nhìn chằm chằm các nàng hỏi lại lần nữa.
Một nha hoàn do do dự dự nói: "Có lẽ là ở.... ở trong thư phòng.........."
"Thư phòng thì thư phòng, ấp úng cái gì, được rồi, làm việc đi." Mạc phu nhân trong lòng hoài nghi, không khỏi gia tăng bước chân xuyên qua hành lang dài, hướng về phía thư phòng mà đi.
* * * * * *
"A....... ưm a............"
Mạc Dần Văn đúng là ở trong thư phòng, nhưng lại không chỉ có một mình hắn.
Mạc lão gia ngồi trước bàn, Hà Dương toàn thân chỉ mặc mỗi cái yếm đỏ, y đang quỳ gối giữa hai chân lão gia, đôi tay nắm côn ŧᏂịŧ tím đen thô to của hắn, miệng ngậm qυყ đầυ đến căng đầy.
"Hảo nô nhi, lão gia ta thật thích cái miệng nhỏ này của ngươi..... mở miệng ngươi rộng hơn nào, đầu lưỡi liếʍ đi, lại ngậm sâu hơn chút....." Mạc Dần Văn một tay đặt ở đầu Hà Dương xoa nắn mái tóc mềm mượt của y, cúi đầu xuống xem căn da^ʍ côn cắm ở đôi môi Hà Dương mà đưa đẩy. Tay còn lại của hắn lần mò xuống dưới, sờ vào vυ" non mịn trắng mềm như tuyết ẩn sau lớp yếm đỏ của y mà xoa nắn đùa bỡn vuốt ve, thật là so với bất kỳ điều gì đều sảng khoái hơn.
Côn ŧᏂịŧ Mạc Dần Văn vừa thô to lại còn dài, Hà Dương chỉ nuốt được non nửa căn liền không nuốt thêm được nữa, trong miệng bị phần trên căn dương cụ lấp đầy, đầu lưỡi miễn cưỡng cũng chỉ có thể hoạt động đưa đẩy một chút. Nước bọt không kịp nuốt, theo khoé miệng chảy xuống cằm, Hà Dương liếʍ mυ"ŧ ngậm vào một lúc mà cảm thấy hàm y mỏi nhừ, hai bên má đỏ như lên men, cơ hồ ngậm không nổi đại côn ŧᏂịŧ của lão gia.
"Sau này cho ngươi ngậm nhiều chút dần là có thể nuốt hết." Mạc Dần Văn nói xong, hắn đột nhiên đỉnh eo một cái, Hà Dương mở to hai mắt, nghẹn đến thở không nổi, đôi mắt rưng rưng ẩm ướt, gò má y đỏ bừng, đôi tay đánh nhẹ nhàng vào chân Mặc Dần Văn.
"Ô ô............ô ưm ư........."
"Lão gia, lão gia?" Nghe thấy thanh âm của Mạc phu nhân từ xa truyền tới, Hà Dương nín thở, cố nén tiếng nức nở rêи ɾỉ xuống, cũng không dám phát ra bất cứ tiếng động nào.
Mạc Dần Văn không một chút biến sắc, nhấc khăn trải bàn lên che đỉnh đầu Hà Dương, nói: "Ở đây, sao phu nhân lại đến đây?"
Mạc phu nhân nhìn quanh bốn phía thư phòng, mỉm cười tiến lên nói: "Đây là danh sách món ăn ta mới ghi ra, lão gia ngài nhìn qua xem sao."
"Được." Mặc Dần Văn tiếp nhận quyển sách, một bàn tay âm thầm đưa xuống vuốt ve khoé miệng ướŧ áŧ của Hà Dương, "Chọn mấy món ăn Pha Ngọc và Tiêu Cẩn thích là được rồi, đừng lãng phí."
"Ngài kìa, hai nhi tử lâu lâu mới được một dịp về thăm nhà, sao không thể tiêu phí một chút được."
"Phu nhân nói đúng, mọi thứ cứ theo ý ngươi đi." Mạc Dần Văn tay tiếp tục trượt xuống, mơn trớn cái cổ thon dài của Hà Dương, men theo trượt vào trong vυ" y, bỗng nhiên vuốt nắn núʍ ѵú đã cương cứng lên.
Sữa, sữa sắp chảy ra mất....... Hô hấp của Hà Dương nhanh hơn, nước mắt từng viên từng viên lăn xuống.
"Lão gia." Mạc phu nhân không định rời đi, "Vυ" nuôi của tiểu thiếu gia mới đến kia, ngài cảm thấy như thế nào?"
Mạc Dần Văn nhìn nàng, "Hạ nhân trong phủ đều do ngươi quản lí, hỏi ta làm gì?"
"Không có gì, lúc đầu thấy hắn cùng tiểu thiếu gia hợp ý, liền để hắn lưu lại...... chỉ là bên trong phủ có nhiều người hầu trẻ lại đang tuổi trai tráng, bỗng nhiên xuất hiện một tiểu song, cảm giác không được ổn lắm."
Bàn tay Mạc Dần Văn nâng toàn bộ vυ" Hà Dương lên, dùng sức niết từng chút một: "Nha hoàn cùng người hầu trai tráng cũng làm việc cùng nhau, phu nhân cũng cảm thấy không ổn?"
"Này......" phu nhân nhất thời nghẹn lời.
"Nếu vậy tiểu song thì có gì không ổn?" Lòng bàn tay hắn dần dần bị thấm ướt, Mạc Dần Văn cười cười, "Ta hiểu nỗi băn khoăn của phu nhân, xem mấy ngày nữa hắn có an phận hay không, nếu có chuyện gì, cho hắn chút bạc đuổi đi là được. Còn không, ổn định lưu lại trong phủ chăm sóc Thanh Quỳnh là tốt nhất, tính tình tiểu nhi tử.... phu nhân không phải không biết, chỉ sợ không giữ Hà Dương lại, vẫn phải tìm vυ" nuôi khác."
"Lão gia nói đúng." Mạc phu nhân xoay người cáo lui, đóng cửa thư phòng lại.
Mạc Dần Văn bây giờ mới xốc khăn bàn lên, côn ŧᏂịŧ được ngậm trong miệng y đã rút ra, Hà Dương vừa lấy lại được hơi thở, hắn giơ bàn tay cười nói: "Liếʍ sạch sẽ, là sữa của ngươi."
Hà Dương hổ thẹn, miễn cưỡng vươn đầu lưỡi ra liếʍ tay Mạc lão gia từng chút một. Mạc Dần Văn cắm hai ngón tay vào trong miệng y đùa bỡn nộn lưỡi, mở ra hàm răng trắng tiếp tục đút côn ŧᏂịŧ vào, tay chuyển sang nắm tóc Hà Dương mà chuyển động vòng eo đưa đẩy.
"Thao ngươi, thao cái miệng dâʍ đãиɠ của ngươi,...... Nô nô, mở miệng ra chút nữa, lão gia muốn bắn trong miệng ngươi......ha......"
Mạc Dần Văn gầm nhẹ một tiếng, một nùng tinh trắng hơi tanh ào ạt phun ra trong miệng Hà Dương.
"Nuốt hết xuống, không được nhè ra, nếu không cho ngươi trần trụi mà đi một vòng trong phủ, để những gia đinh đó đều tới thao huyệt da^ʍ của ngươi. Ha...... đúng vậy, bú ʍúŧ thật thoải mái, bảo bối ngoan....."
Hà Dương nhắm mắt lại, yết hầu chỉ có thể không ngừng nuốt xuống nùng tinh của Mạc lão gia. Y sợ hãi, sợ Mạc Dần Văn thật sự bắt y trần trụi đi ra ngoài, để thật nhiều nam nhân thoải mái thao huyệt. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng da^ʍ thuỷ lại từ âʍ ɦộ chảy ra, theo bắp đùi một đường chảy xuống.
Mạc Dần Văn thoả mãn mà thở dài một tiếng, hắn cho Hà Dương đứng lên, trêu đùa chim nhỏ cùng bướm da^ʍ chảy đầy tao thuỷ đến nỗi hai mép thịt không giữ nổi. Ngón tay thô của hắn hung hăng moi móc vào trong huyệt, Hà Dương "a ư...." kêu rên, sau một hồi gian da^ʍ chim nhỏ cương cứng cuối cùng cũng bắn.
"Muốn bị người thao vào phải không?" Mạc Dần Văn cởi yếm Hà Dương ra, lau khô dâʍ ɖị©ɧ cùng tϊиɧ ŧяùиɠ, lại dùng nó chà lau mật huyệt Hà Dương.
"Không, không phải." Hà Dương lắc đầu
Mạc Dần Văn cười, liếʍ mυ"ŧ đầṳ ѵú nhỏ sữa của y: "Lần tới nhất định làm ngươi thử xem."
⬅ Trước Tiếp ➡