⬅ Trước Tiếp ➡
Hà Dương được Mạc phủ sắp xếp ở lại phòng tiểu thiếu gia để tiện việc cho sữa.
Đêm nay, Hà Dương mới vừa cho tiểu thiếu gia uống no, lại dỗ ngủ xong, đem mình ngâm trong bồn nước ấm rồi lau người liền ngủ. Trong lòng nhớ thương tiểu bảo, mơ mơ màng màng chỉ nghe thấy có ai đẩy cửa đi vào.
"Tần ma ma? Là ngươi sao?" Nàng lúc đầu phụ trách chăm sóc Mạc Thanh Quỳnh, hiện giờ Hà Dương tới, nàng thân là nữ tử cũng không tiện lưu lại. Người nọ nghe thấy y hỏi, cũng không đáp lời, đi thẳng đến mép giường.
Hà Dương chỉ cảm thấy ngực tê rần, lại bị hắn một tay sờ nắn vυ".
"Thật đúng là dâʍ đãиɠ, yếm cũng không mặc."
Hà Dương bị doạ cứng người, y nhớ thanh âm này, là Mạc lão gia! Ngay trong chốc lát y ngây người, Mạc Văn Dần đã bò lên giường, kéo áo y cởi ra.
"Lão gia! Ngươi làm gì vậy, không được..... ô....." Hà Dương bị một bàn tay bưng kín miệng lại.
Mạc Văn Dần ngăn y giãy giụa thân mình, thở phì phò nói: "Ngoan ngoãn, làm lão gia ta cao hứng, ngươi cũng được thoải mái."
Nói xong, hắn chôn mặt ở bầu vυ" Hà Dương mà hít ngửi thật sâu, nghiêng đầu há mồm ngậm một bên núʍ ѵú hồng hào chụt chụt mυ"ŧ vào.
"A...... không....... ư........" Người lớn cùng trẻ nhỏ không giống nhau, lúc Mạc lão gia liếʍ ʍúŧ mang theo đầy sự dâʍ ɭσạи, đầu lưỡi hắn vòng hai vòng quanh núʍ ѵú, lại quấn lấy viên táo đỏ nhỏ nhắn kia mà gặm cắи ʍút̼ vào. Hà Dương thật không nghĩ tới chính mình có ngày bị cưỡиɠ ɖâʍ, kinh hoàng mà đá đạp lung tung, hai đùi lại vừa lúc bị Mạc Dần Văn nắm lấy, tay hắn với vào bên trong hung hăng sờ nắm chim nhỏ.
Mạc Dần Văn trầm giọng uy hϊếp: "Ngươi ngoan ngoãn thành thật cho ta."
Hà Dương đau đến khoé mắt ngậm nước, Mạc Dần Văn lại đùa bỡn bên vυ" trắng nộn còn lại, vừa liếʍ loạn bú ʍúŧ vừa nói: "Người nhà quê không mặc yếm, nhưng vυ" lại rất..."
"A!" Hà Dương rêи ɾỉ kẹp chặt bắp đùi, ý đồ muốn ngăn cản Mạc Dần Văn tay tiếp tục sờ xuống, nhưng bàn tay hắn đã sớm với vào trong, hai ngón tay thô ráp của hắn nắm sờ vuốt ve hai bên thịt môi mềm mại.
"Huyệŧ vừa mềm vừa đẹp." Mạc Dần Văn dâʍ ɭσạи phấn khích nói, hắn buông miệng Hà Dương ra, đôi tay mạnh mẽ banh hai đầu gối y ra, "Lại chưa ra da^ʍ thuỷ, tới, để lão gia liếʍ liếʍ xem."
"Lão gia, không được, thật sự không được, cầu ngươi..... a....... a!" Hà Dương lúc này không nói được lên lời chỉ đành lấy hai tay bưng kín miệng mình lại để tránh rêи ɾỉ lên tiếng.
Ánh trăng mỏng manh hai chân y, có cái gì ẩm ướt, linh hoạt liếʍ lộng khe thịt đảo quanh huyệt nhỏ dưới tinh hoàn y.
Hắn đây là làm cái gì? Ở chỗ dơ bẩn như vậy........
Huyệŧ nhỏ bị liếʍ mυ"ŧ dần dần ấm lên tiết ra da^ʍ thuỷ, Hà Dương đầu mơ màng, trong miệng phát ra một tiếng kêu rên mỏng manh.
"Thoải mái?" Mạc Dần Văn càng hưng phấn, miệng bao ở hai mảnh thịt mềm đột nhiên mυ"ŧ vào một cái.
"A-- --" Hà Dương không kìm nén nổi da^ʍ dãng kêu ra, rốt cuộc không có sức phản kháng, mềm mại ngã xuống giường.
Hắn năm 16 sáu tuổi cùng Chu Phúc viên phòng, 17 tuổi sinh hạ tiểu bảo, đến bây giờ 18, lại chưa từng được trải nghiệm chuyện phòng the thoải mái như vậy. Chu Phúc là một nam nhân thô kệch, chỉ biết lột quần áo thao vào mị huyệt, Hà Dương mỗi lần đều đau nhưng chỉ có thể chịu đựng, cắm lộng một lúc sau thật vất vả mới thích ứng được một ít, lúc da^ʍ thuỷ chảy ra bôi trơn thì Chu Phúc cũng đã bắn.
Mạc lão gia chòm râu dính vào bên trong đùi mềm múp của Hà Dương, cọ đến y cũng không biết là ngứa hay đau. Mạc Dần Văn đứng dậy trồm lên hôn miệng Hà Dương mà đá lưỡi, ngón tay lại móc xuống huyệŧ nhỏ của y mà quấy vang kêu òm ọp tiếng nước da^ʍ: "Nếm thử mùi vị dâʍ đãиɠ của chính ngươi xem."
Hà Dương muốn tránh nhưng trốn không thoát chỉ biết tiếp nhận Mạc Dần Văn kia thè đầu lưỡi ở trong miệng y mà liếʍ lộng vòng tới vòng đi, có hương sữa cũng hơi có dư vị của tao thuỷ.
Mạc Dần Văn không đợi được vội cởϊ qυầи, dương cụ cực đại cứng rắn, hắn lung tung đỉnh vào bụng nhỏ Hà Dương: "A, ƈôn thịt ta cũng cứng rồi...."
Hà Dương vừa thẹn vừa hận, cầm gối mềm ngăn ở trước mặt, Mạc Dần Văn cười hai tiếng nói: "Lão gia ta nhịn không được, lần sau lại cùng ngươi chơi chút khác lâu hơn"
Dứt lời, nghiệt căn mạnh mẽ chọc khai huyệt khẩu, cắm thẳng vào huyệt nhỏ đang chảy đầy nước làm vang cả tiếng.
"Ô......." Hà Dương cắn gối đầu, kìm nén không cho chính mình kêu rên quá lớn sợ đánh thức tiểu thiếu gia, trong cơ thể bỗng dưng bị căng đầy, cảm giác no căng tê dại nháy mắt tràn ra toàn thân.
Mạc Dần Văn nâng eo rút ra đâm vào liên tục, da^ʍ thuỷ tràn ra trơn trượt làm côn ŧᏂịŧ tận tình va chạm dập vào huyệt nhỏ đang bị căng ra hết mức. Bên trong ướt đẫm non mềm, mỗi khi hắn rút ra vách động co rút lại hút côn ŧᏂịŧ đi vào, thật là cái huyệt cực phẩm.
Hà Dương bị Mạc lão gia thao lộng ȶɦασ vào đến cả người đều là mồ hôi, huyệt nhỏ như bị uy dược, luôn không tự chủ được kẹp chặt hút lấy côn ŧᏂịŧ to lớn, đằng trước phân thân cũng ngạnh cứng lên rỉ nước. Nữ nhân mỗi khi va chạm vào địa phương kia trên người có viên thịt châu, nhưng song nhi chỉ có âʍ ɦộ huyệt chứ không có hoa đế, thay thế bằng một cái dương căn nho nhỏ, khi sướиɠ lêи đỉиɦ lại giống như nam nhân có thể bắn tinh, cũng khó trách những quan to người sang quý đi thanh lâu lại thích chơi tiểu song.
Mạc Dần Văn vừa tɦασ vừa nắn bóp hai vυ" trắng của Hà Dương, tay vân vê đầṳ vυ" hồng hào căng cứng vì huyệt bị thao sướиɠ. Cuối cùng hắn nhanh chóng dập vài phát vào huyệt y, thở hổn hển dán sát người vào Hà Dương chuẩn bị bắn tinh.
"Lão gia, đừng bắn bên trong....... lão gia.......... a-, a bắn vào rồi......... không được......." Hà Dương lúc này mang theo tiếng khóc nức nở than nhẹ nỉ non lại giống như cố tình câu dẫn.
"Sáng mai cho ngươi một lọ thuốc tránh thai, ba ngày một viên ăn vào liền tốt." Mạc Dần Văn lấy gối mềm Hà Dương đang cầm trong tay ra, lại bú ʍút miệng y no đủ hôn liếʍ một trận, côn ŧᏂịŧ vẫn chôn ở trong huyệt Hà Dương lại cứng lên tưng bừng phấn chấn, dùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ mới bắn cùng da^ʍ thuỷ trộn lẫn làm bôi trơn lại thọt ra đút vào tɦασ mạnh dập lên cái huyệt hồng hào đáng thương đang căng ra mυ"ŧ lấy căn côn ŧᏂịŧ thô to căng cứng. Một vòng thao lộng lại tiếp tục, tiếng rêи ɾỉ kìm nén, tiếng da thịt va chạm vào nhau cùng tiếng nước vang vọng khắp căn phòng.
Sau đêm nay, Mạc lão gia chơi một lần sướиɠ liền quen không nhịn được lại năm lần bảy lượt tới đùa bỡn dâʍ ɭσạи Hà Dương. Trong phủ bí mật khó giữ, những người biết cũng không biết dùng ánh mắt gì nhìn y. Hà Dương khổ mà không nói lên lời, vì kế sinh nhai chỉ biết yên lặng nhịn xuống mặc hắn gian da^ʍ.
⬅ Trước Tiếp ➡