Cáo Giả Ngây
Chương 34
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vội vàng hét lớn vào trong điện thoại, chiếc điện thoại bị Dương Lâm giựt lấy rồi phi thẳng ra ngoài đường, nát tan tành.
Chỉ còn lại tiếng...
Tút Tút Tút...
Đọc truyên ngôn tình ngắn sẽ giúp chung ta có vốn từ đa dạng không chỉ giúp xây dựng mối quan hệ với nhiều loại người khác nhau, mà việc biết thêm từ lóng y học, luật, và các lĩnh vực kỹ thuật/chuyên môn khác có thể giúp bạn tránh bị lợi dụng, và cho phép bạn chủ động hơn khi tiếp cận với bác sĩ, luật sư, kỹ sư cơ khí, chăm sóc khách hàng, và những người tương tự vì truyện tại haha truyện luôn hướng đến những quyển truyện hiện đại.
Cô hoảng sợ né tránh anh ta, anh ta hung bạo bóp chiếc cằm nhỏ của cô.
- Tiểu Yên, anh yêu em, tại sao em lại đi yêu hắn chứ! Không phải em cũng có tình cảm với anh mà, đúng không? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không? Em hãy tránh xa tên đó ra và về với anh đi, được không?
Những câu hỏi dồn dập khiến cô cảm thấy hoảng loạn hơn, cô rất sợ, sợ anh ta sẽ điên lên.
Người con trai hiền dịu năm nào đâu mất rồi, sao bây giờ lại biến thành một người không biết trái phải thế này, anh đâu có hung bạo như vậy đâu.
Hai hàng lệ khẽ rơi, những giọt nước mắt chạm vào tay hắn, khiến hắn vô cùng đau lòng.
- Anh xin lỗi, anh không cố ý, anh chỉ là...chỉ là quá yêu em thôi. Em phải hiểu cho anh chứ.
Dương Lâm nhẹ nhàng gạt những giọt nước mắt kia đi, ánh mắt trở nên nhu hiền.
- Em xin lỗi nhưng người em yêu không phải là anh, anh nên chấp nhận sự thật này đi.
Cô mạnh mẽ đẩy anh ra nhưng vô dụng, ánh mắt giận dữ nhìn anh, cô càng làm vậy, lòng hắn càng đau hơn.
- Tại sao chứ? Anh cũng yêu em mà! Có khi tình yêu của anh còn nhiều hơn của hắn...
Anh điên lên, cầm vai cô lắc mạnh khiến cô bị chấn động.
- Buông em ra, anh điên rồi...Mau buông ra ra!
Cô cố dùng sức nhưng không được, anh ta càng ngày càng tức điên hơn, trán nổi những vết đen, ánh mắt như dã thú nhìn cô.
Đôi môi mạnh bạo khóa môi cô lại, nụ hôn đó thực sự rất khó chịu, nó làm cô không thể thở được vậy! Đầu óc cô cứ quay cuồng, bàn tay dùng lực đẩy hắn ra.
Làm ơn cứu tôi! Anh Phong làm ơn đến cứu em!
Làm ơn đi mà!
Anh Phong, em sắp...chết mất...
- Ưm ~ Mau buông ra!
- Em mãi mãi chỉ là của tôi, của tôi thôi, nghe không?
Đôi môi không ngừng lưu luyến môi cô, nhưng nụ hôn này không ngọt ngào chút nào, rất đau, rất cay, rất hung hăng.
Trái tim hắn như bị quỷ dữ tha rồi, hắn thà biến thành quỷ cũng không để cô ở bên người khác, cô mãi mãi chỉ là của hắn, mãi mãi là như vậy...
---
Bốp!
Một cú đấm mạnh mẽ bay vào mặt Dương Lâm, anh ta ngã chỏng quèo ra mặt đường, bên môi dính một ít máu tươi.
Người hạ gục anh ta không ai khác chính là hắn - Trần Phong.
Ánh mắt hắn vô cùng giận dữ, áo quần đang còn xộc xệch, không chỉnh tề như mọi ngày, khuôn mặt đầy sắc lạnh nhìn Dương Lâm, bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm.
Không khí vô cùng căng thẳng, như chiến tranh giữa 2 vị thần vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡