⬅ Trước Tiếp ➡

“Hơn nữa, không phải mày nói bởi vì cậu ấy dẫn đầu cuộc bầu chọn hoa khôi, hơn hẳn phiếu Thịnh Sơ Nhiễm nên bị mấy người lớp đó tẩy chay xa lánh sao?” Lục Dã bắt đầu ảo tưởng, “Vậy giờ tao xuất hiện, giống như kỵ sĩ cứu vớt đóa hoa trắng nhỏ vậy ”
“Chỉ bằng mày mà đòi làm kỵ sĩ á?” Lê Uyên cười nhạo một tiếng, “Mày cũng chỉ kém liếm cẩu có một chút xíụ”
Ngôn ngữ mạng, trong mối quan hệ nam nữ, chỉ kiểu người biết rõ đối phương không thích mình nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh….theo dembuon
“Đcm, mày nói ai đấy ”
“Thầy giáo tới rồi, chúng mày im lặng đi.” Chu Tân Tùy ngồi trên đúng lúc xoay người nhắc nhở một tiếng, cũng không nhịn được cười, đôi mắt màu hổ phách nhìn Lục Dã, “Tao cược mày theo đuổi không nổi đâụ”
“???” Lục Dã trừng to hai mắt, “Mày cũng khinh thường thiếu gia tao quá rồi đấy?”
Cậu ta vừa dứt lời, còn chưa kịp ba hoa thêm vài câu nữa, Dụ Lạc Ngâm ở bàn sau đã đạp vào cái ghế cậu ta đang ngồi –
“Tao cũng đánh cược, mày…” Mái tóc cậu hơi rũ xuống trán, đôi mắt viết rõ ba chữ ‘xem kịch vui’, chậm rãi nói, “Theo đuổi không nổi đâụ”
“…”
Chương trình học của lớp 11 vẫn chưa quá nặng nề, cuộc sống trường học cần có một chút sự ‘kích thích’. Nam sinh 17 18 tuổi trẻ khoẻ lại háo thắng, chờ tới lúc trưa vừa tan học, Lục Dã thật sự đã tới lớp ba tìm người.
Hành động của cậu ta vô cùng nhanh chóng, lúc chạy tới lớp, đại đa số học sinh vẫn còn ở đó, Lục Dã không màng tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đứng ở cửa quét mắt tìm kiếm bóng dáng Bạch Tầm Âm.
Con người thường ghi nhớ rất sâu đối với đồ vật hoặc những người đẹp trời sinh, cho nên mặc dù mới chỉ thấy dáng vẻ Bạch Tầm Âm có một lần, Lục Dã cũng có tự tin sẽ nhận được ra cô.
“Lục Dã.” Kết quả tìm trong chốc lát cũng không thấy được mục tiêu đâu, ngược lại đụng trúng Thịnh Sơ Nhiễm đang chuẩn bị đi ăn trưa cùng bạn học. Đối phương nhìn thấy cậu ta có chút kinh hỉ, không ngừng hỏi thăm, “Sao cậu lại tới đây? Dụ Lạc Ngâm đâu rồi?”
“Anh Dụ đi ăn trưa rồi.” Lục Dã nhìn cô ta một cái, cà lơ phất phơ đáp lời.
Thịnh Sơ Nhiễm nghe thấy nhất thời nhụt chí, rầu rĩ, “Cậu tới lớp chúng tớ làm gì thế?”
Lục Dã còn đang tiếp tục nhìn ngó vào bên trong, “Tìm người.”
Thịnh Sơ Nhiễm nghi hoặc, “Cậu tìm ai vậy?”
“Bạch Tầm Âm, không phải cậu ấy học lớp các cậu sao?”
Nghe thấy tên Bạch Tầm Âm, Thịnh Sơ Nhiễm và hai nữ sinh bên cạnh cô ta đều ngây người.
Một lát sau, trong ánh mắt Thịnh Sơ Nhiễm hiện lên vẻ mờ mịt rồi cắn môi hỏi, “Cậu tìm Bạch Tầm Âm làm gì thế?”
“…Có liên quan gì tới cậu sao?” Lục Dã tuỳ ý cười nhạo một tiếng.
Dụ Lạc Ngâm không thích Thịnh Sơ Nhiễm, thậm chí còn ghét ở chung một chỗ với cô ta, mấy người bọn họ tất nhiên cũng không ưa, đương nhiên không cần phải cho cô ta mặt mũi – huống hồ, trước đó còn nghe thấy chuyện Thịnh Sơ Nhiễm cầm đầu cả lớp tẩy chay Bạch Tầm Âm.
Thịnh Sơ Nhiễm sửng sốt, nhất thời, tính tình đại tiểu thư lại nổi lên, “Cậu có ý gì chứ? Ăn nói kiểu gì thế ”
Lục Dã ‘ừm’ một tiếng, căn bản không thèm để ý tới cô ta.


⬅ Trước Tiếp ➡