Chương 13
Chỉ bằng một tấm ảnh chụp lén của Bạch Tầm Âm, độ phân giải cũng không được rõ ràng, nhưng nữ sinh bên trong ảnh chụp mặc áo đồng phục buộc tóc đuôi ngựa cũng không thể che giấu được cảm giác quốc sắc thiên hương, vô cùng đơn thuần.
Bởi vì cuộc bình chọn này, có không ít học sinh tìm tới lớp ba để ‘vây xem’ Bạch Tầm Âm trông thế nào, dần dần mọi người cũng phát hiện cô chính là người câm.
Chuyện ‘hoa khôi bị câm’ này cũng gây ồn ào huyên náo trong trường một khoảng thời gian dài, mấy người Lê Uyên cũng từng nghe thấy, nhưng bọn họ không thuộc dạng người hóng hớt, cũng không có ai cố ý tìm tới xem mặt mũi vị hoa khôi bị câm trong truyền thuyết này cả.
Ai cũng không nghĩ tới, người câm trong lời đồn của mọi người thật sự rất đẹp, còn xinh đẹp hơn Thịnh Sơ Nhiễm rất nhiềụ
Bạch Tầm Âm, thì ra cậu ấy tên là Bạch Tầm Âm.
Dụ Lạc Ngâm im lặng đọc cái tên này, nhớ tới cô gái nhỏ đứng ngay cầu thang bị Thịnh Sơ Nhiễm đá thùng nước xuống dưới, thì ra chính là Bạch Tầm Âm.
Thiếu nữ xách theo thùng nước, gân xanh trên cánh tay như nổi hết lên.
Cậu híp mắt như đang suy tư điều gì đó.
Tác giả có lời muốn nói
“Cuộc sống vẫn luôn khó khăn như vậy sao? Hay là chờ tới lúc lớn lên thì sẽ đỡ hơn rồi?”
Xuất phát từ bộ phim điện ảnh ‘Léon còn có tên
The Professional
hay Léon Professional ’ ^^
#KV Về bộ phim này thì mọi người cứ copy tên lên gg tra là ra nha ^^
============================================================
“Cô gái đơn thuần như thế, liệu có bạn trai chưa nhở?”
Lúc đang suy tư, Dụ Lạc Ngâm nghe thấy Lục Dã bên cạnh nóng lòng dò hỏi.
“Ôi, sao tao biết được.” Ngón tay Chu Tân Tùy khẽ đẩy gọng kính, “Chắc là không có đâu, nghe nói cậu ấy lạnh lùng kiêu ngạo, khó theo đuổi lắm.”
“Lạnh lùng á?” Lục Dã gãi đầu, “Thoạt nhìn cười rất dịu dàng đó.”
Chu Tân Tuỳ nhướn mày, “Mày muốn theo đuổi à?”
“Ha ha, có hơi hơi…”
“Câm mồm.” Dụ Lạc Ngâm lạnh lùng mở miệng cắt lời bọn họ, “Về lớp đi.”
Ai cũng không biết vì sao tâm tình cậu lại đột nhiên trở nên không tốt, nhưng đúng là sắp tới giờ vào lớp rồi.
Lục Dã thích những cô gái phong cách thanh thuần xinh đẹp, trở về lớp vẫn còn năn nỉ ỉ ôi Lê Uyên giúp cậu ta hỏi thăm về Bạch Tầm Âm, hai người ngồi trước bàn Dụ Lạc Ngâm, giọng nói thì thầm không ngăn nổi truyền vào trong lỗ tai cậu, khiến đôi lông mày hơi nhíu lại.
“Tân Tuỳ nói không sai, tao đi hỏi giúp mày rồi, đúng là Bạch Tầm Âm rất khó theo đuổi đấy.”
“Nói xem nào, cuối cùng là khó theo đuổi thế nào?”
“Mày biết Lý Xuyên Uẩn của lớp hai không? Trông mặt mũi cũng không tồi, thành tích học tập cũng khá, nghe nói hồi lớp 10 có theo đuổi cậu ấy vài tháng, nhưng mà cậu ấy không hề đồng ý hẹn hò với cậu ta dù chỉ một lần.”
Lý Xuyên Uẩn.
Nghe thấy cái tên này, lông mày mới giãn ra một chút, nghiền ngẫm cười cười.
“Mẹ nó, tao không tin vào mấy cái thế này đâụ” Nghe kết luận ‘điều tra’ của Lê Uyên xong, lòng hiếu thắng của Lục Dã trỗi dậy, cậu ta nóng lòng muốn thử tuyên bố, “Tao muốn theo đuổi cậu ấy thử xem sao.”
“Thật hay đùa đấy?” Lê Uyên có hơi bất ngờ, “Cậu ấy bị câm không thể nói chuyện, theo đuổi làm gì?”
“Không có việc gì.” Không thể nghi ngờ, Lục Dã chính là một con chó u mê sắc đẹp, “Chỉ cần đẹp là quá đủ rồi.”
…