Nghe Sử Hàn trả lời, viên quản giáo đoán ra điều gì đó, lên tiếng nói "Anh đừng tự nhìn mình bằng ánh mắt kỳ thị, bây giờ anh chẳng khác gì những người khác cả."
Sử Hàn cười cười "Vâng."
Quản giáo "Anh..."
Quản giáo còn định nói thêm gì đó thì đèn xanh phòng phẫu thuật bật sáng, cửa phòng mở ra, bác sĩ cùng hai phụ tá bước ra ngoài.
Giây tiếp the0, y tá đẩy giường Ôn Tư the0 sát phía saụ
Ôn Tư lúc này đã tỉnh lại, nhìn thấy Sử Hàn, khóe miệng cậu khẽ nhếch mấy cái, gương mặt tái nhợt nở một nụ cười.
Sử Hàn nhìn thẳng vào cậu, bất giác nhíu mày.
Ôn Tư "Quản giáo Trương, tôi muốn nói riêng với Sử Hàn vài câu được không?"
Chuyện giữa Ôn Tư và Sử Hàn, tɾong nhà tù không ai là không biết.
Ở nơi nhỏ như lòng bàn tay này, muốn giấu giếm chuyện gì còn khó hơn lên trời.
Quản giáo Trương liếc nhìn Sử Hàn một cái, hất cằm về phía anh.
Sử Hàn không muốn tiến lên, nhưng sự đã đến nước này, anh không muốn cũng không được.
Hơn mười phút sau, Ôn Tư được đưa về phòng bệnh, Sử Hàn bước đến trước giường cậụ
Ôn Tư nhìn anh cười, cong cong ngón tay ra hiệu cho anh lại gần.
Sử Hàn "Trong phòng bệnh không có người khác, Quản giáo Trương họ ở ngoài cửa, cậu có gì cứ nói thẳng."
Ôn Tư "Anh cúi xuống đi, lời tôi sắp nói không tiện để người khác nghe thấy."
Sử Hàn cau mày nhìn Ôn Tư, không hề lay chuyển.
Ôn Tư nhướng mày "Hửm?"
Ngay sau đó, cậu cười cợt "Anh chắc là muốn tôi nói thẳng ra ở đây à?"
Ôn Tư là người có bản tính thế nào, không ai rõ hơn Sử Hàn.
Nhìn bộ dạng này của cậu, Sử Hàn sợ cậu giở trò xấu, dù toàn thân đều tỏ rõ sự kháng cự nhưng vẫn phải cúi người xuống.
Ai ngờ, anh vừa cúi xuống, bàn tay to lớn của Ôn Tư đã vươn ra, giữ lấy gáy anh, kéo sát mặt anh đến trước đôi môi mỏng của cậụ
Hai người gần tɾong gang tấc, yết hầu Sử Hàn bất giác chuyển động.
Thấy phản ứng của Sử Hàn, Ôn Tư cười xấu xa "Nhớ tôi không?"
Tai Sử Hàn ửng đỏ, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Ôn Tư trìu mến nói "Bác sĩ Sử, khoảng thời gian này tôi rấtthích anh."
Sử Hàn vừa thẹn vừa giận "Ôn Tư "
Ôn Tư cười khẽ "Hửm?"
Sử Hàn "Buông tay."
Ôn Tư "Nói anh nhớ tôi đi."
Nghe vậy, Sử Hàn nghiến chặt răng, liếc mắt nhìn cậu nói "Cậu tưởng bây giờ uy hiếp tôi vẫn còn tác dụng͟͟ sao?"
Ôn Tư "Uy hiếp?"
Sử Hàn "Ba năm tɾong tù đó, mỗi một ngày đều khiến tôi cảm thấy ghê tởm."
Lời này của Sử Hàn quả thật phũ phàng.
Anh vừa dứt lời, Ôn Tư đã híp mắt nhìn anh, đôi mắt hẹp dài tràn ngập vẻ nguy hiểm.
Hai người nhìn nhau, Sử Hàn rút người khỏi tay cậụ
Lần này Ôn Tư không nói lời uy hiếp, cũng không ngăn cản anh.
Sử Hàn đứng bên giường bệnh vài phút, trầm giọng nói "Nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước đây."
Ôn Tư cười lạnh, ánh mắt lơ đãng nhìn anh chằm chằm, không nói gì.
Sử Hàn bị ánh mắt của cậu nhìn đến toàn thân sởn gai ốc, anh cố tỏ ra bình tĩnh, quay người rời đi.
Ra khỏi phòng bệnh, Sử Hàn chào tạm biệt quản giáo Trương đang đứng canh ở cửa.
Quản giáo Trương đưa tay vỗ nhẹ cánh tay anh, giọng đầy thấm thía nói "Anh còn trẻ, con đường tương lai còn dài, đừng vì nhất thời lầm đường lạc lối mà để cả đời mình cứ mãi như vậy."