Bố Sử " "
Sử Hàn mặt không biểu cảm nói "Hai người rõ ràng biết mà vẫn để con làm vậy, là vì chính hai người, hay là vì Tiểu Húc, hoặc cũng có thể nói, là để bảo vệ giọt máu cuối cùng của anh cả."
Bố Sử " "
Lời thật thì luôn khó nghe.
Nhưng lời thật thường mới chính là hiện thực.
Sử Hàn dứt lời, bố Sử rấtlâu không nói tiếng nào.
Hồi lâu sau, bố Sử loạng choạng xoay người rời đi. Sử Hàn đột nhiên cất giọng khàn khàn hỏi một câu "Bố, con có phải là con ruột của bố và mẹ không?"
Nghe tiếng con trai, bước chân bố Sử dừng lại, thân người ông lảo đảo mấy cái.
Có phải con ruột hay không, cuối cùng bố Sử cũng không trả lời câu hỏi này của Sử Hàn.
Sử Hàn đứng ở cổng khu nhà, nhìn the0 họ đi xa hẳn rồi mới quay người bước vào cửa hàng tiện lợi bên đường mua một bao thuốc.
Anh thường hút loại thuốc lá vị nhạt, nhưng lần này lại chọn một loại khá nặng̝.
Một hơi thuốc vào miệng, từ khoang miệng đến lồng ngực toàn là vị khói thuốc nồng nặc.
Hút xong điếu thuốc, anh quay người đi về khu nhà.
Đi được vài bước, anh đột nhiên nhận được một cuộc đïện thoại.
Anh dừng bước nhấn nghe, nghe thấy đầu dây bên kia nói "Là anh Sử Hàn phải không ạ? Đây là nhà tù Dung Thành, anh có quen Ôn Tư không?"
Ôn Tư bị bệnh phải nhập viện rồi.
Cấp cứụ
Cần người nhà ký tên.
Quản giáo hỏi thông tin liên lạc của người nhà Ôn Tư, cậu đọc số đïện thoại di động của anh.
Nghe quản giáo đầu dây bên kia tường thuật lại, Sử Hàn nhíu mày "Cậu ta không có người nhà khác sao?"
Quản giáo "Anh không phải người nhà cậu ta à?"
Sử Hàn im lặng.
Quản giáo "Cậu ta chỉ cho số của anh thôi."
Sử Hàn "Tôi biết rồi."
Sử Hàn chưa từng nghĩ mình sẽ lại xuấthiện ở bệnh viện.
Ít nhất là chưa từng nghĩ sẽ lại xuấthiện ở chính bệnh viện mình từng làm việc trước đây.
Anh lái xe đến bệnh viện, đi thang máy lên lầu, suốt đường chỉ cúi đầu im lặng.
Đến trước cửa phòng phẫu thuật khoa ngoại tổng quát, có một quản giáo nhận ra anh, tiến lên bắt chuyện.
"Lâu rồi không gặp."
Là người quen.
Sử Hàn "Quản giáo Trương, lâu rồi không gặp."
Đối phương "Bên Ôn Tư bảo liên lạc với anh."
Mày Sử Hàn hơi nhíu lại, nhưng biểu hiện không rõ ràng lắm "Vâng."
Đối phương "Anh xem qua rồi ký giúp cậu ta."
Sử Hàn "Vâng."
Nói chuyện xong với quản giáo, Sử Hàn bước đến chỗ cô y tá trẻ nhận lấy giấy cam kết phẫu thuật xem qua.
Xem lướt qua mấy lượt rồi bắt đầu ký tên.
Anh làm bác sĩ nhiều năm, biết những giấy cam kết cần ký này phần lớn đều là về các tình huống phát sinh có thể gặp phải tɾong phẫu thuật.
Chỉ cần muốn làm phẫu thuật thì chữ này bắt buộc phải ký.
Nhanh chóng ký xong, Sử Hàn đưa trả lại giấy cam kết phẫu thuật cho cô y tá trẻ.
Cô y tá trẻ là người mới đến, không quen Sử Hàn.
Nhận lấy rồi gật đầu "Được rồi ạ, không còn việc gì khác."
Sử Hàn "Ừm."
Sử Hàn vừa dứt lời, đang định quay người rời đi thì đột nhiên một nữ y tá lớn tuổi hơn đi tới nói chuyện với cô y tá trẻ.
Nói được nửa chừng, nhìn thấy Sử Hàn thì sửng sốt, mở lời chào hỏi "Bác sĩ Sử."
Bác sĩ Sử.
Ba chữ này khiến toàn thân Sử Hàn cứng đờ.
Đã bao lâu rồi, anh không còn nghe người khác gọi mình bằng cách xưng hô này nữa.