⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc nãy cô có ăn xế, nôn ra hết sach.
Thấy tình hình này, Mục Xuyên vội vàng cau mày giúp cô vỗ nhẹ lưng, đầy lo lắng nói "Sao vậy? Buổi chiều ăn gì? Ăn đồ hỏng rồi sao?"
Bối Thiến không kịp quay đầu lại, vẫn luôn nôn.
Đợi đến khi đem đồ tɾong dạ dày nôn hết sach, mới miễn cưỡng đứng thẳng người.
Mục Xuyên "Có thể tự mình đứng vững không? Anh đi vào tɾong xe giúp em lấy chai nước."
Bối Thiến "Ừ."
Bối Thiến dứt lời, Mục Xuyên dặn dò ba lần bốn lượt, xác định cô thực sự không sao, mới chậm rãi buông tay.
Một lát sau, Mục Xuyên cầm nước khoáng quay lại, vặn mở đưa cho Bối Thiến súc miệng.
Bối Thiến nhận lấy, súc miệng xong lại uống một hớp, điều chỉnh hô hấp.
Mục Xuyên "Đi bệnh viện xem xem."
Bối Thiến ngẩng đầu nhìn anh "Không cần đi bệnh viện, đi hiệu thuốc một chuyến là được."
Mục Xuyên mặt lạnh "Đi hiệu thuốc có tác dụng͟͟ gì? Không kiểm tra em làm sao biết mình..."
Bối Thiến "Em có lẽ là mang thai rồi."
Mục Xuyên "..."
Thấy Mục Xuyên ngây ra, Bối Thiến khóe môi cong lên "Bây giờ em chỉ là suy đoán, nhưng không chắc chắn, bởi vì dì cả tháng này của em đã chậm nửa tháng rồi."
Mục Xuyên nghe vậy h0àn hồn, đỡ lấy cánh tay Bối Thiến, tay có chút run rẩy "Thật sao?"
Bối Thiến "Chỉ là suy đoán mà thôi."
Mục Xuyên kích động nói năng lộn xộn "Hẳn là, tháng trước chúng ta không làm biện pháp, tính toán thời gian, cũng gần như vậy..."
Mục Xuyên nói xong, đợi đến khi tâm trạng bình tĩnh lại, đỡ Bối Thiến lên xe.
Xe lăn bánh, Mục Xuyên lúc thì nắm tay Bối Thiến, lúc thì hỏi cô có đói không, lúc thì hỏi cô có khát không.
Vốn dĩ ngày thường đều đã nâng niu tɾong lòng bàn tay, lúc này càng là như châu như bảo.
Mấy lần hỏi han, Bối Thiến bị anh làm cho bật cười "Mục Xuyên."
Mục Xuyên toàn thân căng cứng, lại giả vờ thoải mái "Sao vậy?"
Bối Thiến "Anh có cần phải như vậy không?"
Mục Xuyên yết hầu chuyển động "Cần cái gì?"
Bối Thiến cười hỏi "Anh có cần phải căng thẳng như vậy không?"
Mục Xuyên ưỡn thẳng lưng, ngoài miệng không thừa nhận "Anh căng thẳng sao? Không có, anh không căng thẳng, anh căng thẳng cái gì, ha ha, mang thai mà thôi, kết hôn đều sẽ mang thai, rất̸, rấtbình thường..."
Mục Xuyên ngoài miệng nói bình thường, giọng nói lại đã mang the0 ý run rẩy không dễ phát hiện.
Bối Thiến "Ngoài miệng thì ma͙nh mẽ."
Mục Xuyên quả thực ngoài miệng thì ma͙nh mẽ.
Nhưng miệng tuy ma͙nh mẽ, chân lại mềm nhũn.
Dừng xe ở cửa hiệu thuốc xuống xe, chân mềm nhũn, không đứng vững, lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã nhào.
Bối Thiến cách cửa sổ xe nhìn anh.
Nhìn thấy một màn này, không nhịn được cười.
Mục Xuyên nhìn về phía trước, nhưng giống như sau gáy mọc ra con mắt, biết Bối Thiến đang nhìn anh, tɾong nháy mắt đứng vững, ưỡn thẳng lưng, sau đó ngẩng cao đầu, đi đến hiệu thuốc.
Bước vào hiệu thuốc, lập tức có nhân viên cửa hàng đến hỏi anh cần giúp đỡ gì.
Mục Xuyên một tay nắm hờ thành nắm đấm, đặt trước miệng ho nhẹ hai tiếng "Vợ tôi hình như mang thai rồi."
Nhân viên cửa hàng hiểu ngay "Là cần que thử thai đúng không ạ?"
Mục Xuyên "Đúng."
Nhân viên cửa hàng "Xin hỏi cần loại nào ạ?"
Mục Xuyên "Lấy loại tốt nhất."
Nhân viên cửa hàng "Vâng, chờ một chút."
Mục Xuyên trước nay có một phương châm, khi mua sắm do dự không quyết, chỉ mua đắt, không mua đúng.

⬅ Trước Tiếp ➡