⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Xuyên nhìn chằm chằm Tần Thâm, cảm thấy anh ấy quả thực không làm ra được chuyện ấu trĩ như vậy, quay đầu lại nhìn về phía Lục Thương và Lý Áo.
Lục Thương và Lý Áo biểu cảm còn thẳng thắn hơn cả Tần Thâm.
Mục Xuyên nhìn hai người họ, không nhìn ra được điểm khác thường nào, lại quay đầu nhìn về phía Chử Hành và Tưởng Thương.
Chử Hành và Tưởng Thương vẻ mặt thản nhiên, cứ như không có chuyện gì.
Mục Xuyên "..."
Hôn lễ vẫn đang tiếp tục, Mục Xuyên thực sự không tìm ra được manh mối gì từ trên mặt mấy người, chậm rãi quay đầu lại.
Không lâu sau, bố Mục và mẹ Mục quay đầu lại đưa cho mấy người ánh mắt cảm kích.
Mấy người đứng thẳng tắp, giống như cây tùng không khuất phục̶.
Đợi đến khi trao nhẫn xong, đến màn chú rể hôn cô dâu, Mục Xuyên ôm Bối Thiến vào lòng, giọng nói trầm thấp, mang the0 sự nhẫn nhịn khắc chế nói "Vợ ơi, anh yêu em."
Bối Thiến "Chồng ơi, em cũng yêu anh."
Mục Xuyên "Em không biết, anh vì chờ đợi ngày hôm nay đã đợi bao nhiêu năm."
Bối Thiến "Em biết, xin lỗi vì đã không yêu anh sớm hơn."
...
Cuộc sống sau hôn nhân, ngọt ngào như mật.
Mục Xuyên đối với Bối Thiến, trước sau như một, nồng nhiệt như lúc mới yêụ
Chỉ cần công ty không có việc, bất chấp mưa gió, đều mang hoa hồng đến văn phòng luật đón Bối Thiến tan làm.
Một ngày nào đó sau hai năm kiên trì, Ngô Thanh đều không nhìn nổi nữa, dựa vào khung cửa văn phòng của Bối Thiến bĩu môi "Hai năm rồi, ròng rã hai năm rồi, cộng thêm hai người các cậu là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hơn ba mươi năm rồi, hai người các cậu không ngán sao?"
Bối Thiến ăn mặc lịch sự, khóe môi cong lên ý cười "Ngán cái gì?"
Ngô Thanh "Chậc."
Bối Thiến "Hai chúng tôi bỏ lỡ lâu như vậy, bây giờ bù đắp còn bù đắp không kịp, tại sao phải cảm thấy ngán?"
Ngô Thanh "Chậc chậc chậc."
Ngô Thanh bị hai câu nói này của Bối Thiến làm cho chua xót, đứng thẳng người lên, nghiêm túc lại làm bộ khinh bỉ nói "Bối Thiến, cậu thay đổi rồi."
Bây giờ đã đến giờ tan làm, Bối Thiến đóng bút tɾong tay lại "Sao?"
Ngô Thanh nói "Trước đây cậu, không có dính người như vậy."
Bối Thiến thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc, cười khẽ hỏi "Thật sao?"
Ngô Thanh "Mục Xuyên cái tên hồ ly tinh kia rốt cuộc đã rót cho cậu thứ bùa mê gì, sao lại biến cậu thành như vậy."
Bối Thiến đứng dậy, đưa tay cầm túi xách bên cạnh bàn làm việc đi ra ngoài, đi ngang qua Ngô Thanh dừng bước, đưa tay vỗ vai cô "Chị em tốt, cậu nên yêu đương rồi."
Ngô Thanh "Chậc "
Bối Thiến "Tôi sẽ giới thiệu sếp Lý cho cậụ"
Ngô Thanh "Cậu muốn hại chết tôi có thể nói thẳng Không cần thiết phải dùng thủ đoạn đê tiện này "
Bối Thiến vốn dĩ chỉ là nói đùa, thấy Ngô Thanh tức giận đến mức này, không lên tiếng, để lại một nụ cười đầy ẩn ý rời đi.
Ra khỏi văn phòng luật, Mục Xuyên đang đợi ở cửa.
Thấy cô đi ra, Mục Xuyên tiến lên đón, nhận lấy túi xách của cô đồng thời đưa cho cô bó hoa hồng.
Bối Thiến cúi đầu ngửi hương hoa, khóe môi cong lên ý cười "Hôm nay sao lại đến sớm như vậy?"
Mục Xuyên "Hôm nay công ty không bận."
Bối Thiến "Em nhớ mấy ngày trước anh không phải nói..."
Bối Thiến còn chưa nói xong, đột nhiên một cảm giác buồn nôn dâng lên, khom người nôn khan.

⬅ Trước Tiếp ➡