Bối Thiến "Mục Xuyên, anh..."
Mục Xuyên "Yên tâm, tôi sẽ không ép buộc người khác, nếu em không muốn, tôi cũng không miễn cưỡng."
Nói xong, Mục Xuyên lại dựa người vào ghế sô pha.
Ba năm không gặp, khí chất của Mục Xuyên đã h0àn toàn khác trước.
Hoàn toàn là tư thái của người bề trên.
Khiến người ta không thể từ chối, cũng không thể phản bác.
Móng tay Bối Thiến siết chặt đâm vào lòng bàn tay "Tôi đồng ý với anh, sau đó chuyện cũ của chúng ta xóa bỏ hết."
Nghe thấy lời cô nói, ánh mắt Mục Xuyên tối sầm lại.
Tuy nhiên Bối Thiến một lòng muốn nhanh chóng giải quyết, căn bản không chú ý đến sự thay đổi của Mục Xuyên.
Một lúc sau, Mục Xuyên trầm giọng nói "Tối nay."
Bối Thiến nghiến răng "Được."
Mục Xuyên "Luật sư Bối, tôi rấtmong chờ biểu hiện của em."
Bối Thiến mím môi thành một đường thẳng.
Hai người tɾong bầu không khí như vậy đạt được thỏa thuận.
Trong bữa tối, mẹ Mục không hiểu mô tê gì cứ quan sát sắc mặt của Bối Thiến.
Vẫn luôn không nhìn ra được gì, càng thêm nghi ngờ.
Sau bữa ăn, mẹ Mục tìm một cái cớ gọi Mục Xuyên sang một bên, mặt mày nghiêm túc dò hỏi anh "Con nói thật cho mẹ biết, con đối với Thiến Thiến có phải là vẫn còn loại tâm tư đó không?"
Mục Xuyên cười cợt nhả, biết rõ còn cố hỏi "Loại tâm tư nào?"
Mẹ Mục giận dữ "Con nói xem là loại nào?"
Mục Xuyên cười khẩy "Hết rồi."
Mẹ Mục vẻ mặt không tin "Thật sao?"
Mục Xuyên "Mẹ xem, con nói rồi mẹ lại không tin."
Thấy anh không nghiêm túc, mẹ Mục đưa tay nhéo cánh tay anh một cái "Đừng có cười cợt nhả."
Thấy mẹ Mục không hỏi ra được ngọn ngành sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh, nụ cười trên mặt Mục Xuyên thu lại, vẻ mặt nghiêm túc nói "Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy? Con cũng là người bằng xương bằng thịt, ba năm trước như vậy, chẳng lẽ con còn chưa chịu đủ à? Mẹ cảm thấy bây giờ con còn dám sao?"
Mục Xuyên đưa ra sự thật, bày ra chứng cứ.
Mẹ Mục nghe vậy, có chút tin, tɾong ánh mắt vô tình lộ ra sự đau lòng đối với con trai mình, mềm lòng, giọng nói cũng dịu đi "Thôi được rồi, đều đã qua rồi, con, con cũng đừng nghĩ quá nhiềụ"
Hai câu này của mẹ Mục khiến Mục Xuyên lên cơn nghiện thuốc.
Trong lòng khó chịu đến nghẹn lại.
Cần gấp một điếu thuốc để giải tỏa.
Mục Xuyên cười nhẹ, từ tɾong túi lấy ra hộp thuốc, cúi đầu cắn một điếu ngậm vào miệng châm lửa, hút một hơi nói "Con còn có thể nghĩ gì? Ba năm trước con đã như vậy rồi, cũng không thể khiến cô ấy yêu con, chẳng lẽ con còn dám hy vọng xa vời ba năm sau cô ấy đột nhiên yêu con sao?"
Mẹ Mục "..."
Mục Xuyên "Mẹ, mẹ không cần lo lắng, con trai mẹ vẫn còn có chút tự mình biết mình."
Mẹ Mục "..."
...
Tối hôm đó, Mục Xuyên người có "tự mình biết mình" xuấthiện ở phòng khách sạn của Bối Thiến.
mặt anh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không lên tiếng trước.
Một lúc lâu sau, Mục Xuyên khàn giọng nói "Em định cứ đứng như vậy cả đêm sao?"
Bối Thiến hai má hơi đỏ, nhếch môi nói "Tôi không biết."
Dứt lời, mặt Bối Thiến càng đỏ hơn.
Nghe thấy lời cô nói, Mục Xuyên yết hầu chuyển động "Ba năm nay không yêu ai à?"
Bối Thiến mặt đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu, dời ánh mắt đi, không nhìn Mục Xuyên "Không có."