Mục Xuyên ngoài miệng nói "tốt", nhưng vẻ mặt thì chẳng có chút gì là tốt đẹp cả.
Vài giây sau, Bối Thiến nghiêng người cầm ấm trà tử sa trên bàn trà lên, rót thêm trà vào cốc cho Mục Xuyên, dùng giọng nói chỉ có hai người nghe thấy "Sếp Mục, vụ kiện của sếp Lý, mong anh nương tay."
Bối Thiến vừa dứt lời, sắc mặt Mục Xuyên thay đổi liên tục, cười nhạo thành tiếng "Thì ra là vậy."
Bối Thiến "Gì cơ?"
Mục Xuyên "Thì ra hôm nay cô đến đây là vì muốn tôi nương tay."
Bối Thiến "..."
Đối với lời của Mục Xuyên, Bối Thiến không phủ nhận.
Nếu không phải vì vụ kiện của sếp Lý, cô sẽ không đến nhà họ Mục.
Cô rấtquý mẹ Mục, điều đó không sai.
Nhưng quan hệ giữa cô và Mục Xuyên quá mức khó xử, cô không muốn gây thêm phiền phức cho cả hai bên.
Mục Xuyên nói xong, thấy Bối Thiến không nói gì, cười lạnh một tiếng "Nếu tôi nói không thì sao?"
Bối Thiến nhếch môi "Vậy thì tôi chỉ đành nhờ dì giúp đỡ vậy."
Mục Xuyên hờ hững ngả người ra sau "Cô đang uy hiếp tôi đấy à?"
Bối Thiến vẻ mặt thản nhiên "Rõ ràng là vậy, tôi đang uy hiếp anh đấy."
Bối Thiến quá mức thẳng thắn, Mục Xuyên nhe0 đôi mắt phượng hẹp dài lại.
Hai người nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bầu không khí giữa hai người càng lúc càng căng thẳng.
Mẹ Mục và người giúp việc giống như hai người hóng chuyện, thập thò tɾong ßếp quan sát tình hình của hai người, mẹ Mục nhỏ giọng lẩm bẩm "Hai đứa nó rốt cuộc là đang làm cái gì vậy?"
Người giúp việc "Tôi cũng không biết."
Nói xong, bà ấy khẽ nói thêm "Nhưng mà nhìn có vẻ như cô Bối đang chiếm thế thượng phong."
Mẹ Mục hừ nhẹ một tiếng "Cái thằng nhóc thối tha đó từ nhỏ đến lớn, hễ cứ gặp Thiến Thiến là y như rằng lép vế."
Người giúp việc "Cũng phải."
Không khí tɾong phòng khách vẫn căng như dây đàn, đương nhiên hai người không hề hay biết về cuộc trò chuyện riêng tư của mẹ Mục và người giúp việc.
Không biết qua bao lâu, Mục Xuyên là người có phản ứng trước, anh thả chân đang bắt chéo xuống, lười biếng ngả người về phía trước, cười như không cười nói "Bối Thiến, em vẫn còn trẻ con lắm à? Lớn từng này rồi mà chỉ biết mách lẻo người lớn thôi sao?"
Bối Thiến ngồi thẳng lưng "Chiêu nào không quan trọng, miễn là có tác dụng͟͟."
Mục Xuyên đột nhiên bật cười "Nói thật cho em biết, chiêu này đối với tôi vô dụng͟͟ thôi, chuyện ba năm trước của chúng ta, em không phải quên rồi chứ? Em cho rằng chỉ dựa vào vài câu nói của bố mẹ tôi là lần này tôi sẽ nương tay sao?"
Nhắc đến chuyện ba năm trước, Bối Thiến mím môi, không thể đáp lại.
Mục Xuyên nhìn cô chằm chằm, không vội vàng truy kích, mà cầm tách trà trước mặt lên, chậm rãi nhấp một ngụm.
Thấy vậy, Bối Thiến hít sâu một hơi, nhếch môi nói "Nói đi, anh muốn tôi làm gì thì mới chịu bỏ qua cho tôi."
Mục Xuyên cười nhạo "Tôi muốn em làm gì, em cũng sẽ đồng ý sao?"
Bối Thiến "Anh cứ nói trước đã."
Mục Xuyên đặt tách trà xuống, tiến lại gần Bối Thiến thêm một chút, giọng nói trầm thấp "Tôi muốn làm gì, chẳng lẽ em còn không rõ?"
Lời này của Mục Xuyên mập mờ không rõ ràng lại đầy ẩn ý.
Bối Thiến nhìn anh, bàn tay đặt trên đầu gối tɾong nháy mắt siết chặt.
Ngay Mục Xuyên nói câu tiếp the0 "Không muốn? Em nghĩ kỹ đi."