Chương 27
ra bảo vệ anh trước mặt người ngoài như vậy.
Còn khen anh khỏe mạnh, ba năm sinh hai đứa?
Đây là lần đầu tiên anh nghe được lời khen chất lượng như thế từ miệng cô.
Người ta nói phụ nữ hay miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Rõ ràng cô không muốn ly hôn, chỉ là lúc đó giận dỗi nên làm mình làm mẩy Trong mắt Lục Tây Châu thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Từ khi chân bị thương, Tư Việt Đình rất ít xuất hiện trước công chúng.
Hôm nay anh đích thân đến đây, là vì lời đồn cô vợ quê mùa không được nhà họ Tư coi trọng sao?
Nhan Tranh ngồi trên bắp đùi rắn chắc của Tư Việt Đình, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.
Chiều nay bà nội gọi điện cho Tư Việt Đình, chẳng phải anh ta nói tối phải đi gặp khách nên không đến được sao?
Không thể không thừa nhận, mặt mũi Tư Việt Đình đúng là quá điển trai Tuy không làm ăn được, nhưng chỉ cần ngắm thôi cũng thấy vui rồi Mùi nước hoa lạnh trên người anh ta rất dễ chịu, còn phảng phất thêm mùi thuốc lá và rượu, cấm kỵ mà đầy dã tính, thật sự làm người ta mê mẩn Mà khoan?
Tư Việt Đình uống rượu à?
Nghe nói đàn ông dễ đỏ mặt nhìn thì ngây thơ chưa từng trải, nhưng lên giường lại dữ dội như sói hoang, làm cỡ nào cũng không thấy đủ.
Không biết có thật không?
Bàn tay đang ôm eo nhỏ của Nhan Tranh siết chặt, Tư Việt Đình bị những lời hoang dã kia làm cho tai đỏ chót.
“Tôi đi gặp khách, cụng ly một cái rồi chạy đến đây.
Chưa từng nói là không đến.” Bà nội gửi tin nhắn cho anh, trong ảnh Nhan Tranh mặc váy đỏ rực rỡ, cổ trắng chân dài, quyến rũ như một yêu tinh Những ánh mắt táo bạo không kiêng dè đổ dồn về phía cô, anh uống cạn ly rượu trong tay, cảm giác nóng ran từ cổ họng lan thẳng đến ngực.
Tần Chiêu đứng bên cạnh giải thích.
“Ly whisky nguyên chất to đùng mà giám đốc uống cái ực không chớp mắt.
Nhờ vậy mà giám đốc Trương mới chịu thả người.” Tư Việt Đình quăng sang một ánh mắt sắc lạnh, Tần Chiêu lập tức im re.
“Phu nhân lần đầu tham gia đấu giá, chưa có kinh nghiệm, dễ bị người ta cười chê.
Nếu gặp phải người có tâm địa xấu, sợ không biết nên ứng phó thế nào.” Tư Việt Đình vừa nói, vừa liếc sang Lục Tây Châu, ánh mắt hẹp dài ẩn ý.
Thì ra lý do Tư Việt Đình tới đây cũng giống tên anh hai khốn nạn kia, đều sợ mình ra ngoài sẽ làm mất mặt nhà họ Tư và nhà họ Cố?
Vòng tay Tư Việt Đình bỗng chốc trống không, cô gái nhỏ với gương mặt lạnh tanh làm anh không khỏi nhíu mày.
Anh không có ý đó.
Còn nữa, vừa rồi cô đã gặp Cố Cửu Tư?
“Giám đốc Tư đúng là có phúc, có một cô vợ vừa xinh đẹp quyến rũ, tính tình lại thú vị.
Giám đốc sợ cô ấy gây họa, nhưng trong mắt tôi, gây họa chưa chắc đã xấụ Làm đúng khuôn phép không mắc lỗi, vậy thì sao có cơ hội để làm lại từ đầu?” Lục Tây Châu vừa nói vừa hứng thú nhìn Nhan Tranh.
“Buổi đấu giá của Hàn Bảo Các quả nhiên chưa bao giờ làm người ta thất vọng.
Thứ quý giá hiếm có nhường này, ai mà chẳng muốn mang về nhà cất riêng cho mình.” Tư Việt Đình cười khẽ, ánh mắt lạnh lùng lóe lên tia sắc bén “Đáng tiếc nhìn tướng mặt của anh Lục đã thấy không có mệnh lớn.
May mắn một lần, không có nghĩa lần nào cũng suôn sẻ.” Chuyện Nam Khí hối lộ Lâm Hoài để đánh cắp bí mật