⬅ Trước Tiếp ➡

tơ đỏ bị rối này, cô nhất định phải gỡ cho bằng được Khương Minh Yên trùng hợp gặp người quen, Nhan Tranh định quay lại hội trường tìm bà nội, ai ngờ vừa rẽ vào liền đụng trúng một lồng ngực rắn chắc.
Cô lùi lại một bước, dùng tay ra dấu xin lỗi, chợt nghe thấy một tiếng cười trầm thấp của đàn ông.
“Tôi không bao giờ bắt phái nữ xin lỗi, nhất là một cô gái xinh đẹp như em.” Lục Tây Châu đút tay vào túi quần, áo sơ mi lụa màu tím khói khoác lên người anh ta, toát ra vẻ ung dung lười biếng.
Ngũ quan rõ nét đậm chất lai Âu, hàng mi dày như cánh quạ, sống mũi cao, đôi môi mang sắc hồng, cả người phủ đầy khí chất đào hoa phóng túng của một thiếu gia con nhà quyền quý.
Nhan Tranh không ngờ anh ta lại biết ngôn ngữ ký hiệụ Thái tử gia nhà họ Lục này cứ cách ba hôm là có scandal lên hot search, lúc thì uống cà phê với siêu mẫu, lúc lại trượt tuyết với minh tinh.
Nhan Tranh không có ấn tượng tốt nào với anh ta, bởi chính anh ta đã mua chuộc Lâm Hoài, gài bẫy cô ăn cắp bí mật công ty của Tư Việt Đình “Em cứ thoải mái dùng ký hiệu, tôi hiểu được.” Lục Tây Châu khẽ nhún vai, ánh mắt nhìn Nhan Tranh mang theo kinh diễm không hề che giấụ “Giám đốc Tư đúng là chẳng biết phong tình là gì, để một người vợ xinh đẹp thế này một mình đến dự tiệc, xung quanh toàn là sói đói rình rập.
Nếu là tôi, nhất định sẽ kè kè đi sau bảo vệ từng bước.
À suýt nữa thì quên, giờ giám đốc Tư chỉ có thể ngồi xe lăn, muốn theo cũng không đủ sức mà theo.” Nhan Tranh điềm nhiên đưa tay làm động tác thủ ngữ.
“Chồng tôi bận rộn công việc, lại còn phải lo chống đỡ lũ chó hoang ngoài kia đục tường công ty, không được nhàn rỗi như anh Lục.
Hơn nữa, anh ấy khỏe mạnh lắm, dù ngồi trên xe lăn cũng có thể ba năm sinh hai đứa.
Trái lại, anh Lục trông hơi yếu, tôi khuyên nên về bồi bổ thận cho tốt vào.
Còn chuyện chồng tôi có biết phong tình hay không, đó là chuyện riêng giữa hai vợ chồng chúng tôi, đóng cửa lại mới tính.” Khóe miệng Lục Tây Châu giật giật.
Nghe nói đại thiếu phu nhân nhà họ Tư là người phụ nữ quê mùa, lại không nói được nên tính cách nhút nhát tự ti.
Không ngờ lại là đóa hồng có gai, sắc sảo và khó đối phó như vậy Anh ta từng quen một cô bé câm, cũng từng dũng cảm bảo vệ anh ta như thế.
Vì cô bé đó, lần đầu tiên trong đời anh ta học ngôn ngữ ký hiệụ Chỉ tiếc là cô bé câm ấy đã chết rồi.
Lúc này, một nhân viên vội vàng chạy ra, vô tình va phải Nhan Tranh làm cô chao đảo suýt ngã.
Lục Tây Châu theo bản năng đưa tay định đỡ, nhưng một đôi tay rắn chắc đã nhanh hơn một bước, ôm trọn lấy cô từ phía saụ Hơi thở quen thuộc của người đàn ông khiến Nhan Tranh kinh ngạc quay đầu lại.
Chỉ thấy Tư Việt Đình mặc bộ âu phục cao cấp, chiếc sơ mi trắng tinh khôi cởi một nút áo, làm nổi bật khí chất tuấn tú phi phàm của anh, lại toát lên nét cao quý lạnh lùng.
Dù đang ngồi xe lăn, người đàn ông ấy vẫn mang dáng vẻ như một vị thần trên cao, khí thế bức người, từng cử chỉ đều toát lên uy nghi.
Cuộc đối thoại giữa cô và Lục Tây Châu khi nãy, anh đều nghe hết.
Tư Việt Đình không ngờ người phụ nữ một lòng đòi ly hôn với anh lại có thể đứng


⬅ Trước Tiếp ➡