⬅ Trước Tiếp ➡

công kích không hề che giấụ "Chính cô là người gọi điện phải không?" Giọng nói còn hấp dẫn hơn cả khi nghe qua điện thoại..
Nguyễn Sao nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, gật đầụ "Lên xe." Anh nói ngắn gọn.
Nguyễn Sao ngồi ở ghế phụ trên chiếc xe bán tải khổng lồ của anh, nó cao hơn và rộng hơn chiếc xe địa hình của cô.
Thân xe to lớn, nặng nề và tràn đầy cảm giác mạnh mẽ của kim loại nặng, không gian bên trong rộng lớn đến mức cô cảm thấy như mình chỉ ngồi hết một nửa ghế phụ mà thôi.
Khí thế mạnh mẽ, đầy năng lượng, giống hệt như chủ nhân của nó.
Dây liên kết được móc vào móc kéo, người đàn ông đi vòng sang phía bên trái, mở cửa ghế lái.
Không khí lạnh lẽo lần nữa tràn vào, người đàn ông mang theo cái lạnh bên ngoài bước vào trong xe.
Khung cảnh bên ngoài dần lùi lại phía sau, ánh mắt của người đàn ông không hề dao động, hộp thuốc lá trên bảng điều khiển chưa kịp dọn.
Động tác châm thuốc của anh rất tự nhiên, nhưng khi liếc nhìn sang người phụ nữ ở ghế phụ, anh lại thu tay về.
Nguyễn Sao nói "Không sao đâu, tôi không ngại mà.." "Không cần." Bóng cây bên đường lướt qua khuôn mặt góc cạnh của anh, để lộ sống mũi thẳng và đôi môi hơi mỏng.
Nguyễn Sao tranh thủ cơ hội nói chuyện để nhìn anh thêm vài lần nhưng anh hoàn toàn không có phản ứng gì.
Mải mê suy nghĩ và nhìn ngó lung tung, Nguyễn Sao không để ý rằng xe đã dừng lại ở sân trước của cửa hàng sửa xe, người đàn ông mở sợi xích sắt rỉ sét, đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra.
Nguyễn Sao theo anh bước vào bên trong, tòa nhà hai tầng trong sân vẫn sáng đèn.
Người đàn ông rót cho cô một cốc trà, chiếc ghế tre hơi lạnh, Nguyễn Sao ngồi xuống, vì không thoải mái nên cô ngồi thẳng lưng.
"Xe của tôi sửa mất bao lâu?" Cô hỏi.
"Phải kiểm tra trước mới biết được, nếu không phải vấn đề ở hộp số thì vài tiếng là xong." Người đàn ông cởi áo khoác, để chiếc áo sơ mi đen mỏng bên dưới, cơ bắp hiện rõ.
"Nếu đúng là hộp số thì sao?" "Có thể mất vài tiếng, hoặc vài ngày cũng không chừng." Khi người đàn ông châm điếu thuốc, trong sân tối om bỗng lóe lên một đốm lửa nhỏ, sau đó anh bật đèn trên mái hiên lên.
Đôi chân của anh rất dài, phải cao tới 1m9, Nguyễn Sao đứng lên chỉ cao đến vai anh, cô bước tới gần, giả vờ nhìn xe nhưng thực ra là đang nhìn lén anh.
Nguyễn Sao ít khi có hứng thú nói chuyện với người lạ, nhưng cô lại mỉm cười bắt chuyện "Tiệm sửa xe này bình thường chỉ có mình anh à?" Người đàn ông quay đầu lại, đôi mắt như hố sâu, khiến Nguyễn Sao cảm thấy có chút rung động khó hiểụ "Đúng, vào mùa du lịch thì tôi thuê thêm thợ." "À." Nói chuyện với anh thật khó khăn, anh lạnh lùng như bầu trời Tây Bắc.
Nhưng càng như vậy, Nguyễn Sao càng tò mò.
"Tôi tên Nguyễn Sao, anh có thể gọi tôi là Tiểu Nguyễn." Cô vén tóc mai ra sau tai, khẽ cúi người, cười khẽ.
Gió đêm thổi tung mái tóc của cô, đầu mũi hơi đỏ, nụ cười của cô vừa mang vẻ ngây thơ vừa quyến rũ, có chút phong tình không nói nên lời.
Người đàn ông nâng nắp động cơ lên, che khuất tầm nhìn của cô.
Giọng nói trầm ấm, pha chút lạnh lùng "Triệu Mô." Thì ra tên anh ấy là Triệu Mô.
Thu lại ánh mắt đang lén lút quan sát anh, Nguyễn Sao


⬅ Trước Tiếp ➡