⬅ Trước Tiếp ➡

chai nước đá." "Hai đồng." Bà chủ quay người lấy từ tủ lạnh phía sau ra một chai nước khoáng vẫn còn dính đá lạnh.
Nguyễn Sao đưa tiền mặt, trước khi rời đi, như có linh tính, cô hỏi thêm một câu "Bà chủ, bà có biết ở gần đây có tiệm sửa xe nào không?" Bà chủ liếc nhìn Nguyễn Sao rồi nói "Ồ, có một tiệm sửa xe, tôi cho cô số điện thoại của họ." Uống xong hai ngụm nước lạnh, Nguyễn Sao đã bình tĩnh lại rất nhiều, đứng ở ven đường bấm số điện thoại mà bà chủ vừa đưa.
Điện thoại đổ chuông cả chục lần mới có người bắt máy.
Không ai nói gì.
"Xin chào, đây có phải là số điện thoại của tiệm sửa xe không?" Sau vài giây im lặng, giọng nam trầm đục vang lên "Đúng rồi, có chuyện gì vậy?" Nguyễn Sao nín thở.
"À, anh có thể đến giúp tôi kéo xe không?
Xe của tôi bị hỏng rồi." "Cho tôi vị trí của cô." Nguyễn Sao nhìn quanh, không có biển chỉ đường hay dấu hiệu gì cả.
"À, tôi ở, chỗ này.." Ánh mắt cô lướt qua hàng cây dương bên đường "Dưới gốc cây dương." Đối phương im lặng một lúc lâụ Thật là, đầu óc mụ mị cả rồi, ở đây khắp nơi đều là cây dương.
Tôi đang đứng trước cửa tiệm của chị Lưụ" Cô nói thêm.
"Cạnh đó có tiệm mì bò của anh Trương." Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại khẽ cười "Tôi biết rồi, đợi tôi ở đó." Giọng nói trầm khàn giống như rượu mạnh.
Khiến người ta hơi say.
Trời phía Bắc tối nhanh, chưa đến bảy giờ đèn đường đã được bật sáng.
Nguyễn Sao cô đơn dựa vào xe, ánh sáng từ đèn đường kéo dài cái bóng của cô thật xa.
Con đường vắng lặng, ít cửa hàng nào bật biển quảng cáo, để tiết kiệm điện, họ chỉ treo một cái bóng đèn trước cửa, dù sao buôn bán cũng rất ảm đạm.
Nguyễn Sao buồn chán đá hòn sỏi dưới chân, kéo chặt chiếc áo khoác dạ của mình hơn.
Thỉnh thoảng có vài chiếc xe lao vụt qua, cô chỉ khẽ ngước mắt lên, đè nén chút mong chờ kỳ lạ trong lòng.
Giọng nói của người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại khàn khàn, ấm áp, chỉ vài câu ngắn ngủi, cô lại cảm thấy có chút tò mò.
Cô không phải người bị mê hoặc bởi giọng nói nhưng bất ngờ cảm thấy có chút..
Có chút gì?
Nguyễn Sao không biết phải diễn tả thế nào.
Giọng nói ấy dường như có gì đó thu hút, giống như âm thanh của khẩu súng có gắn giảm thanh, khiến tai cô ngứa ngáy.
Thậm chí, trái tim vốn yên lặng cũng bắt đầu đập nhanh, rung động.
Cô tò mò muốn biết người đàn ông trong điện thoại trông như thế nào.
Dĩ nhiên, chỉ là tò mò đơn thuần thôi.
Hy vọng không phải là một ông chú bụng phệ hay là một tay du côn nhuộm tóc vàng.
Có tiếng xe dừng lại.
Nguyễn Sao nhìn về phía đó, một chiếc xe bán tải Ford dừng lại.
Người đàn ông bước xuống, dừng lại một chút rồi bước về phía cô.
Bóng dáng vững chãi của anh che phủ một khoảng lớn, ánh đèn đường từ phía sau chiếu tới tạo ra những đường nét thô cứng bao quanh thân hình to lớn của anh.
Ánh mắt của Nguyễn Sao dõi theo từng bước chân của anh, cho đến khi anh đứng ngay trước mặt cô.
Anh đúng ngược sáng, mãi đến khi tiến lại gần, Nguyễn Sao mới thấy rõ khuôn mặt của anh, đôi gò má cao và hốc mắt sâu tạo nên sự tương phản rõ rệt giữa ánh sáng và bóng tối, tạo cảm giác thị giác mạnh mẽ.
Những đường nét rắn chắc cùng tính


⬅ Trước Tiếp ➡