⬅ Trước Tiếp ➡
22: Cô không cần hy vọng xa vời là có thể chạm vào một góc áo của anh ấy đâu Sao cô có thể quên mất việc dù Cố Thi ngủ với Kỷ Tử Hành mỗi ngày nhưng chưa có một ngày nào cô ta có ý nghĩ từ bỏ việc quyến rũ Phó Tây Thâm chứ?
“Nhìn cái gì? Đó là chồng tôi, đời này, chỉ cần tôi còn sống thì cô không cần hy vọng xa vời có thể chạm vào một góc áo của anh ấy đâu.” Cố Ninh Hoan hơi cúi người, thì thầm vào tai cô ta.
Cố Thi bỗng ngẩng đầu nhìn Cố Ninh Hoan, không biết vì sao người ngu xuẩn như Cố Ninh Hoan lại có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô ta.
Hốc mắt của Cố Thi chậm rãi đỏ lên, hai mắt rưng rưng, trông cô ta rất muốn khóc nhưng nước mắt mãi không rơi.
Cố Ninh Hoan không muốn nhìn cô ta diễn nữa, cô cất bước đi về phía Phó Tây Thâm. Nhưng cô còn chưa đi xa đã bị Cố Thi nắm chặt tay.
“Ninh Hoan, em tha thứ cho chị đi! Chúng ta tiếp tục làm chị em được không? Chị đảm bảo sẽ không nói ra bí mật của em và Tử Hành.”
“Cô không thấy phiền à? Tôi và tên phế vật Kỷ Tử Hành kia có thể có bí mật gì?” Cố Ninh Hoan hất tay của Cố Thi ra, chán ghét liếc cô ta một cái.
Nói xong, cô bỗng cảm nhận được ánh mắt âm u, lạnh lẽo của Phó Tây Thâm đang dừng trên người mình, do dự một lúc cô quyết định bổ sung thêm một câu, “Trong lòng tôi chỉ có chồng tôi thôi, sao có thể có chỗ cho người khác chứ?”
Mấy câu nói này đều là câu trái lòng của Cố Ninh Hoan, dù vậy nó vẫn khiến ánh mắt của Phó Tây Thâm đang nhìn cô cũng dịu đi không ít.
Cố Thi thút thít khóc, “Ninh Hoan, sao em lại biến thành thế này? Rõ ràng trước kia em không như vậy! Trước kia, em rõ ràng nói sẽ mãi làm chị em tốt với chị… Bây giờ em gả vào nhà họ Phó liền trở mặt không quen biết chị sao?”
“Cố Thi, cô lăn qua lăn lại chỉ lặp đi lặp lại mấy lời này? Tôi thấy phiền lắm đấy. Nếu cô cứ dây dưa thế này mãi thì cô có tin là tôi sẽ bảo ông nội đuổi cô ra khỏi nhà họ Cố không?” Cố Ninh Hoan nhíu mày, chỉ cảm thấy Cố Thi nghiện diễn vai nữ chính phim bi quá rồi.
Cố Thi nghe Cố Ninh Hoan bảo muốn đuổi cô ta khỏi nhà họ Cố thì lập tức sợ tới mức quên cả rơi nước mắt. Cô ta trừng lớn hai mắt, hoảng sợ nhìn cô.
Cố Ninh Hoan nhìn cô ta, đáy mắt chẳng có chút độ ấm nào.
Cô chắc chắn sẽ đuổi Cố Thi khỏi nhà họ Cố. Khổ nỗi, từ trước tới giờ, Cố Thi luôn là một người rất thông minh, dù cô ta không được lòng người hầu trong nhà nhưng vì giỏi lấy lòng ông nội và anh trai của cô nên họ cũng quý cô ta.
“Nói xong chưa? Nói xong thì chúng ta về thôi.” Phó Tây Thâm không kiên nhẫn mở miệng.
Anh chẳng có chút ấn tượng tốt gì với người phụ nữ có tên Cố Thi này. Nếu anh nhớ không nhầm thì sáng nay, chính cô ta đã đưa tên Kỷ Tử Hành chướng mắt kia vào nhà anh.
Nghĩ đến Kỷ Tử Hành, sắc mặt của Phó Tây Thâm càng trở nên âm trầm.
Trước đây, anh có nghe về chuyện Cố Ninh Hoan theo đuổi Kỷ Từ Hành nhưng anh chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy. Bây giờ, Cố Ninh Hoan nhìn như không còn để ý anh ta nữa, nhưng ai biết đây có phải là thật hay không chứ?
“Anh nhìn em như thế làm gì? Chẳng lẽ anh tin lời Cố Thi nói? Chồng, có trời đất chứng giám, em chỉ yêu mình anh thôi!” Cố Ninh Hoan nghiêng người nhìn Phó Tây Thâm, giọng nói vừa mềm lại ngọt, không hề lạnh nhạt như khi đối mặt với Cố Thi.
Khóe môi của Phó Tây Thâm cong lên để lộ một nụ cười lạnh, rõ ràng là anh không tin lời cô nói.
Cố Ninh Hoan có chút tủi thân tiến lên, túm lấy tay áo của anh, “Em nói thật mà, trong lòng em thực sự chỉ có mình anh thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡