21:Đúng là người rất giỏi giả vờ đáng thương Cố Thi sửng sốt như là chưa thể tiếp nhận được việc Cố Ninh Hoan không chút khách khí với mình.
Cô ta cắn môi, giọng nói càng thêm mềm mại, “Ninh Hoan, chị thực sự không biết việc em và Tử Hành định bỏ trốn. Hơn nữa, ngay cả em còn không biết việc Tử Hành lừa em chuyện là ân nhân cứu mạng của em suốt bốn năm thì sao chị biết được chứ?”
Cố Thi cố gắng khiến ánh mắt của mình trở nên chân thành tha thiết rồi vừa nhìn cô vừa giải thích.
Cố Ninh Hoan lại chỉ lãnh đạm “ồ” một tiếng, sau đó đi thẳng về phía trước.
Cố Thi đương nhiên không thể để Cố Ninh Hoan đi như vậy, cô ta bước nhanh rồi chặn trước mặt cô, ra vẻ đáng thương nhìn cô, “Ninh Hoan, bây giờ chị chính thức xin lỗi em, xin em tha thứ cho chị, chúng ta lại trở về như trước, được không? Bao nhiêu năm nay, chị vẫn coi em là em gái ruột thịt của mình.”
“Ha ha ha! Em gái ruột? Cô xứng sao? Gia thế của tôi là gì? Thân phận của cô là gì? Cô dựa vào cái gì mà làm chị của tôi? Chẳng lẽ sống mười mấy năm như cô chủ trong nhà họ Cố khiến cô quên mất cô từng là người như thế nào sao?” Cố Ninh Hoan lạnh lùng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Cố Thi.
Không thể không nói, Cố Thi đúng là người rất giỏi giả vờ đáng thương.
Cô ta vốn dĩ đã có một khuôn mặt nhỏ nhắn dễ mến, hơn nữa lại thích mặc váy trắng nên chỉ cần cô ta hơi nhíu mày một chút là trông không khác gì một bông sen trắng khiến người ta đau lòng. Tiếc là cô ta giả vờ quá mức nên trông người chẳng có chút sức sống, cứ tới gần cô ta là cảm thấy ủ ủ rũ rũ.
Loại phụ nữ như cô ta chỉ có loại đàn ông chẳng có bản lĩnh gì nhưng có chủ nghĩa đàn ông cực cao mới thích. Mà Kỷ Tử Hành lại vừa khéo chính là người như vậy, xem ra, Kỷ Tử Hành và Cố Thi thực sự rất xứng đôi.
Không biết là Kỷ Tử Hành có biết Cố Thi lén đánh giá anh ta là phế vật không?
Cố Thi cắn chặt răng nhìn vẻ cao quý của Cố Ninh Hoan, đây là loại khí chất có được ngay từ lúc sinh ra, là loại mà một người có xuất thân như cô ta có cầu nguyện mấy trăm lần, mấy triệu lần cũng không có được.
Cố Ninh Hoan cực kỳ xinh đẹp. Ngay từ lần đầu tiên tới nhà họ Cố, cô ta đã nhìn cô tới ngây người, lúc ấy, cô ta chỉ cảm thấy chưa bao giờ gặp một cô bé xinh đẹp như cô.
Rất nhanh sau đó, sự ngưỡng mộ đã bị ghen ghét thay thế. Cô ta ẩn núp bên người Cố Ninh Hoan, chậm rãi thay đổi gu thẩm mỹ của cô từng chút, từng chút một, cô ta khiến cô làm kiểu tóc quê mùa nhất, mặc loại quần áo không thích hợp nhất. Nhưng dù cô ta có làm vậy thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng khiến viên minh châu này bị phủ bụi mà thôi.
Cô ta vẫn luôn cho rằng bản thân có thể đùa bỡn Cố Ninh Hoan trong lòng bàn tay, nhưng không biết vì sao Cố Ninh Hoan của bây giờ đã rời khỏi vòng khống chế của cô ta.
Bây giờ, cô ăn mặc khéo léo, chọn kiểu tóc thích hợp, từ đầu đến chân cô đều hoàn mỹ tới mức không thể bắt bẻ.
Cố Thi luống cuống, đáy mắt của cô ta tràn đầy sợ hãi, cô ta nức nở: “Ninh Hoan, chị biết chị có xuất thân thấp kém, chị biết em vẫn luôn khinh thường chị, chị biết chị không xứng đứng cạnh em nhưng chị luôn thật lòng với em.”
Cố Ninh Hoan nhíu mày, chuyện quái quỷ gì đây?
Chẳng phải cô ta đang giải thích sao? Sao đột nhiên lại quay sang diễn phim bi thế này?
“Cố Ninh Hoan! Đi toilet mà cô cũng đi lâu thế à?” Giọng nói không vui của Phó Tây Thâm vang lên từ xa.
Nghe vậy, Cố Ninh Hoan hơi nghiêng người, khi thấy thân ảnh cao lớn của anh cô lập tức quay đầu nhìn Cố Thi đang đỏ mặt. Lúc này thì sao cô còn không hiểu là chuyện gì đang xảy ra chứ?