⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Sơ Tình khịt mũi một cái, tháo bỏ lớp ngụy trang sau khi về nước, dựa vào lòng Hứa Giai Tuệ nũng nịu.
Hứa Giai Tuệ cưng chiều xoa đầu cô, “Mẹ nuôi chẳng làm được gì cho con, cũng chỉ có thể nhớ mấy thứ này thôi.”
“...”
“Sơ Tình à, mẹ nuôi thật sự rất thương con, thích lắm luôn, hiện tại, thân phận mẹ nuôi này không đủ, mẹ thấy, hay con gả vào nhà mẹ luôn đi, không thể làm mẹ ruột, thì làm mẹ chồng.”
Hứa Giai Tuệ nói nghiêm túc, nhưng lại như một câu đùa.
“Phì” một tiếng, Mộ Sơ Tình không nhịn nổi bật cười.
“Mẹ nuôi, mẹ nói gì thế? Con gả cho ai đây? Gả cho mẹ sao? Nếu như là mẹ nói, vậy thì con sẽ cân nhắc, bây giờ chúng ta phải đến Hà Lan lĩnh chứng, mẹ đừng làm mẹ chồng nữa, làm chồng con luôn đi!”
“Ui, có thể đi lĩnh chứng à?!”
“Đương nhiên rồi, hiện tại nhiều nời nước ngoài đã bắt đầu thi hành luật hôn nhân đồng giới rồi đó? Sao nào, có muốn đi không vậy!”
Mộ Sơ Tình cười hì hì đùa giỡn với Hứa Giai Tuệ, “Vậy thì tốt! Có điều mẹ vẫn phải để giành chuyện tốt cho con trai trước, nếu con không vừa mắt nó, vậy thì mẹ nuôi sẽ theo con đi Hà Lan lĩnh chứng!”
Sáng nay  tôi ăn cháo
Trong lúc Mộ Sơ Tình và Hứa Giai tuệ vui đùa, cơm tối đã được làm xong.
Hứa Giai Tuệ kéo cô vào phòng ăn, thấy một bàn ăn lớn.
Sớm biết Hứa Giai Tuệ nhất định sẽ sắp xếp như thế, Mộ Sơ Tình cũng không nói gì thêm.
“Mẹ Triệu!”
Hứa Giai Tuệ ngồi xuống, vẻ mặt lúc gọi mẹ Triệu cũng không vui vẻ lắm.
Người phụ nữ trung niên bị gọi vội vàng đến bên cạnh Hứa Giai Tuệ, khom người.
Hứa Giai tuệ liếc mắt nhìn bà ta, khẽ nói: “Gọi điện thoại cho cậu chủ, xem lúc nào nó về nhà!”
“Vâng!”
Mẹ Triệu cung kính đáp lại, xoay người vội vàng rời đi.
“Sơ Tình, đừng lo lắng, mau ăn đi!”
“Vâng…”
Mộ Sơ Tình cười, uống bát canh Hứa Giai Tuệ đưa đến trước mặt.
Ngoài cửa đột nhiên truyền tới giọng điệu cà khịa, “Mẫu hậu đại nhân tôn kính, con về…”
Chủ nhân của giọng nói đi thẳng vào phòng ăn, đúng lúc Mộ Sư Tình cũng quay mặt về phía cửa phòng, cô còn đang nghĩ sao giọng nói này quen thế, kết quả nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, quan trọng là, trên mũi anh ta còn có một vết thương bắt mắt…
“Phụt…”
Cô không thể không thừa nhận, nghiệt duyên của cô trong kiếp này quả là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.
Ngụm canh còn chưa kịp nuốt xuống, kết quả phá hỏng nửa bàn ăn.
“Ayyo Sơ Tình, con không sao chứ, có phải nóng quá không!”
Hứa Giai Tuệ mù mịt vội vàng đưa một cốc nước lọc cho Mộ Sơ Tình, ra hiệu người giúp việc đi lấy đồ ăn trước.
Hứa Quân Dữ đứng ở cửa phòng ăn sửng sốt mất mấy giây, nhìn kỹ cô gái kia, anh ta hơi nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên nụ cười vui vẻ.
Quả là có lòng trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễu mọc xanh.
Anh ta bảo Hỏa viêm tìm suốt ngày đêm cũng không thấy tung tích cô gái này, hôm nay lại tự dâng mình tới cửa.
Thú vị!
Để tôi xem lần này cô còn chạy đi đâu?
Anh ta nghiêng đầu liếc nhìn Hỏa Viêm sau lưng, Hỏa Viêm lập tức tiến lên đặt bó hoa khoảng chín mươi chín đóa hồng vào tay Hứa Quân dữ.
Hứa Quân Dữ nhận lấy, liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi yên trên ghế, mỉm cười bước về phía cô.
“Sinh nhật vui vẻ, người đẹp!”
Hưa Quân Dữ đưa bó hoa cho Mộ Sơ Tình, cúi đầu nhìn cô cười.
Mộ Sơ Tình ngẩng đầu nhìn anh ta, người đàn ông cười như hồ ly, trong lòng mặc dù đang tìm mọi cách chống chọi, nhưng vẫn phải đứng lên, nhận lấy bó hồng.
“Cảm ơn!”
Nụ cười của Mộ Sơ Tình không thể không nói là đặc sắc, cố kéo căng mỉm cười nên khuôn mặt hơi co quắp, nhìn Hứa Quân Dữ vui vẻ.
“Đừng khách sáo!”
Hứa Quân Dữ chớp chớp mắt, xoay người, vòng qua nửa bàn, ngồi đối diện với Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình đưa bó hoa cho nguwoif giúp việc bên cạnh, ngồi xuống thấy Hứa Quân dữ phía đối diện đang một tay chống má, vẻ mặt mang theo nụ cười kỳ quái nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình nhíu mày, âm thầm trừng mắt lườm anh ta, cầm lấy ly rượu mạnh bên cạnh uống một ngụm.
Hứa Quân dữ càng cười tươi, nhấc đũa lên, gắp món ăn trước mặt, đứng dậy đặt vào đĩa ăn trước mặt Mộ Sơ Tình.
“Ăn chút gì đã rồi hẵng uống rượu, đừng nôn hết sữa tươi sáng nay mới uống ra!”
Mộ Sơ Tình giật giật khóe miệng, câu nói của Hứa Quân Dữ tuy không có vấn đề gì, nhưng Mộ Sơ Tình lại nghe được, anh ta nhấn mạnh hai từ ‘sữa tươi’ kia!
Thật không ngờ, lúc đó nôn vào người anh ta như thế, lại còn cố tình nhìn xem cô nôn ra thứ gì.
“Sáng nay tôi ăn cháo!”
Giả ngu để lừa người
“Buổi sáng tôi ăn cháo rồi!”
⬅ Trước Tiếp ➡